Cô gái giữ bếp lửa đơn vị
Trong một đơn vị đóng quân nơi vùng rừng ven đồng bằng, có một cô gái tên Hòa, phụ trách bếp ăn cho bộ đội. Công việc của cô không trực tiếp cầm súng, nhưng lại là nơi giữ nhịp sống cho cả đơn vị. Những ngày mưa dầm, củi ướt, khói cay xè mắt, Hòa vẫn kiên trì nhóm lửa, nấu từng nồi cơm nóng. Có hôm bom rơi gần, đất đá rung chuyển, cô vẫn ôm nồi cơm, chạy xuống hầm trú ẩn, quyết không để anh em thiếu bữa. Các chiến sĩ thường nói đùa: “Chỉ cần còn bếp lửa của Hòa, là còn niềm tin.” Một lần, đơn vị hành quân gấp, Hòa phải ở lại sau cùng để dọn dẹp. Khi rời đi, cô quay lại nhìn căn bếp nhỏ, nơi đã gắn bó bao ngày, rồi lặng lẽ phủ tro lên than hồng như giữ lại chút ấm áp cho những người sẽ quay về. Sau này, khi hòa bình lập lại, nhiều người lính vẫn nhớ mãi hương cơm từ bếp lửa năm xưa – hương vị của tình đồng đội, của sự âm thầm mà bền bỉ.



