Cựu chiến binh

Cô gái giữ đường trong mưa bom

Đất nước đang cần, con cứ đi. Nhà mình nghèo nhưng được cái có tấm lòng

Tuyên Quang03/12/2025Đỗ Thị Phương Hà (Đoàn xã Đồng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm rền tiếng bom. Trong đội thanh niên xung phong của đơn vị 559 có cô gái tên Trần Thị Lựu, 19 tuổi, quê ở một xã nghèo miền Trung – nơi cát trắng trải dài, mùa nắng cháy rát cả mặt người.

Tuổi 19 vào lửa đạn

Lựu là con gái út trong nhà. Khi nghe tin tuyển TNXP mở đường, cô giấu mẹ đăng ký. Mẹ biết chuyện chỉ lặng đi rồi gật đầu:
“Đất nước đang cần, con cứ đi. Nhà mình nghèo nhưng được cái có tấm lòng.”

Ngày lên đường, tóc Lựu được tết thành hai bím gọn gàng, khoác chiếc áo nâu bạc màu cũ. Nhưng ánh mắt thì trong vắt, đầy niềm tin.

Giữ đường – giữ mạch máu của chiến trường

Công việc của đội Lựu là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua trọng điểm. Bom nổ nhiều đến mức đất đá chưa kịp lắng xuống, hố bom này chưa đầy thì hố bom khác đã xuất hiện.

Có những đêm mưa rừng trắng trời, nước từ đồi cao dồn xuống cuốn trôi cả đất đá, bụi mù hòa với nước. Nhưng đoàn xe vẫn phải qua. Lựu và đồng đội gùi đá, gùi đất trong mưa, người nào cũng bùn lấm từ đầu đến chân.

Đồng chí đại đội trưởng thường nói:
“Các cô gái TNXP không chỉ giữ đường, mà giữ luôn niềm tin chiến thắng.”

Đêm nguy hiểm nhất

Một đêm tháng 10, máy bay địch trút bom lên trọng điểm. Đơn vị phải chia vào các hầm trú ẩn chờ hết đợt ném. Nhưng Lựu thấy phía cuối đường có chiếc xe chở thương binh bị mắc kẹt trong hố bom mới.

Cô lập tức lao ra giữa làn mưa bom, tay cầm chiếc xẻng nhỏ, mở từng luồng đất để bánh xe có thể thoát ra. Một mảnh đất đá văng trúng vai, máu chảy ướt áo, nhưng Lựu vẫn cắn răng làm việc.

Khi con đường tạm mở được và chiếc xe lăn bánh, thương binh trên xe kịp nắm tay cô:
“Nhờ em mà chúng tôi sống.”

Chiếc khăn thêu dở

Một tháng sau, trong một trận bom lớn, Lựu hy sinh khi đang dẫn đoàn xe qua đỉnh dốc. Trong chiếc ba lô nhỏ, đồng đội tìm thấy một chiếc khăn trắng đang thêu dở. Trên khăn chỉ mới hiện lên vài bông hoa chưa hoàn chỉnh và dòng chữ nhỏ:
“Tặng mẹ – khi đất nước hòa bình.”

Đại đội trưởng lặng đi. Anh nói với mọi người:
“Cả phần đời đẹp nhất của Lựu đã gửi lại nơi con đường này.”

Hôm nay nhắc lại… vẫn còn nguyên xúc động

Sau ngày hòa bình, đồng đội mang chiếc khăn thêu dở về trao lại mẹ Lựu. Người mẹ già nghẹn lời khi chạm vào những đường kim còn dang dở:
“Nó đi khi tóc còn xanh… Nó chưa kịp thêu xong khăn cho mẹ…”

Nhiều năm sau, câu chuyện về cô gái giữ đường Trần Thị Lựu được kể lại trong các buổi sinh hoạt đoàn. Những người trẻ khi nghe đều lặng đi trong xúc động – không chỉ vì sự hy sinh, mà vì trái tim can trường của một thiếu nữ 19 tuổi đã biến mình thành ánh đèn dẫn đường cho cả đoàn xe giữa mưa bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn