Cô Gái Giữ Trạm Y Tế Giữa Rừng Cà Mau
Trong kháng chiến chống Mỹ, vùng Cà Mau với rừng ngập mặn, sông rạch chằng chịt là nơi hoạt động bí mật của lực lượng cách mạng. Các trạm y tế dã chiến được dựng lên để cứu chữa thương binh ngay trong rừng sâu. Câu chuyện kể về một cô gái y tá kiên cường giữ trạm y tế giữa bom đạn và điều kiện thiếu thốn.
Cà Mau nước mặn quanh năm,
Rừng đước che kín âm thầm lối đi.
Gió sông thổi lạnh li ti,
Mà cô y tá vẫn vì chiến khu.
Đêm nghe sóng vỗ mịt mù,
Trạm y nhỏ giữa sương mù khói bom.
Băng gạc thiếu thốn hao mòn,
Mà tay vẫn giữ vẹn tròn yêu thương.
Có khi thương tích đầy đường,
Cô ngồi cấp cứu giữa vương bùn lầy.
Đèn dầu leo lét hao gầy,
Nhưng như ngọn lửa giữ ngày sống qua.
Bom rơi chẳng hỏi gần xa,
Nhưng trạm y ấy vẫn là chỗ nương.
Cô không một phút ngại thương,
Chỉ lo cứu lấy sinh trường đồng minh.
Có lần địch càn rập rình,
Cô giấu thương binh dưới mình rễ đước.
Giữa rừng nước mặn ngược xuôi,
Vẫn nghe nhịp sống đẩy lùi tử sinh.
Đồng đội gọi giữa mưa rừng:
“Rút đi kẻo nguy trùng trùng nơi đây!”
Cô cười giữa gió heo gầy:
“Người còn chưa cứu, sao quay được mình?”
Một đời lặng giữa lặng thinh,
Không tên ghi giữa hành trình chiến tranh.
Nhưng trong ký ức mong manh,
Có cô giữ lấy sự lành cho dân.
Sau này đất nước bình an,
Cà Mau xanh lại giữa ngàn sóng trôi.
Nhưng trong ký ức một thời,
Vẫn còn ánh mắt sáng ngời y nguyên.
Không cần danh vọng gọi tên,
Mà trong Tổ quốc vẫn bên bóng hình.
Một thời lửa đạn hy sinh,
Hóa thành sự sống cho mình hôm nay.


