Cô gái gùi đạn
Con dốc trước mặt dựng đứng như bức tường. Đất đỏ nhão nhoét sau cơn mưa, trơn đến mức mỗi bước chân đều có thể trượt ngã. Vậy mà giữa con đường ấy, một cô gái nhỏ vẫn lặng lẽ bước đi, trên lưng là gùi đạn nặng trĩu. Tên cô là Hương.
Hương mới mười chín tuổi. Trước khi vào thanh niên xung phong, cô chỉ quen với ruộng lúa, với những buổi chiều gánh nước bên bờ giếng, với mùi lá sả mẹ nấu để gội đầu mỗi cuối tuần.
Ngày lên đường, mẹ không khóc. Chỉ lặng lẽ gói cho cô một nắm lá sả khô, nói:
“Lúc nhớ nhà, lấy ra mà ngửi.”
Hương cười, giấu vào ba lô.
Đêm nay, đơn vị nhận lệnh chuyển đạn gấp lên điểm cao. Máy bay địch vừa đánh phá dữ dội, con đường bị cày xới tan hoang. Nhưng nếu không có đạn, phía trước sẽ không trụ nổi.
Hương cúi xuống, buộc chặt dây gùi. Sức nặng kéo cả người cô về phía trước. Vai đau rát, lưng như muốn gãy. Nhưng cô vẫn đứng thẳng lên.
“Có mệt không?” – một anh trong đội hỏi.
Hương lắc đầu:
“Không sao đâu anh.”
Cô nói nhẹ, nhưng mỗi bước đi là một lần cắn răng chịu đựng.
Nửa đường, bom bất ngờ dội xuống.
“Ẩn nấp!” – tiếng hô vang lên.
Cả đội lao vào ven đường. Hương ôm chặt gùi đạn, nằm rạp xuống đất. Đất đá bắn tung lên người. Tiếng nổ dội vào tai như xé toạc cả không gian.
Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng nhớ nhà da diết.
Nhớ cái sân nhỏ, nhớ tiếng mẹ gọi, nhớ mùi lá sả thơm dịu mỗi chiều.
Cô đưa tay lên tóc. Dù đã nhiều ngày dầm mưa dãi nắng, đâu đó vẫn còn vương lại mùi hương quen thuộc.
Chính mùi hương ấy… khiến cô không gục ngã.
Khi bom vừa ngớt, cả đội lại đứng dậy.
“Đi tiếp!”
Không ai than vãn. Không ai chùn bước.
Hương bước nhanh hơn. Gùi đạn sau lưng như nặng thêm, nhưng bước chân cô lại vững hơn.
Gần đến nơi, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Một người trong đội ngã xuống.
Hương quay lại, tim thắt lại.
Nhưng rồi cô siết chặt tay, quay đi.
Đạn phải đến nơi.
Khi những thùng đạn cuối cùng được chuyển lên, Hương ngồi phịch xuống đất. Hai vai rã rời, bàn tay run lên.
Cô khẽ đưa tay lên tóc.
Mùi lá sả vẫn còn.
Giữa khói lửa chiến tranh, giữa những mất mát không thể gọi tên… mùi hương ấy là quê hương, là mẹ, là lý do để cô bước tiếp.



