Cô Gái Gùi Thuốc Giữa Rừng Tây Nguyên
Trong kháng chiến chống Mỹ, vùng Tây Nguyên là chiến trường ác liệt với địa hình rừng núi hiểm trở và giao thông bị chia cắt. Các lực lượng y tế dã chiến phải mang thuốc men, bông băng vượt rừng để cứu thương binh kịp thời. Câu chuyện kể về một cô gái gùi thuốc băng rừng, vượt bom đạn để giữ sự sống cho đồng đội.
Tây Nguyên gió hú đại ngàn,
Rừng sâu hun hút mây ngàn trôi qua.
Đường đi chẳng có gần xa,
Mà cô gùi thuốc vượt qua chiến trường.
Vai mang nặng những yêu thương,
Không chỉ bông băng mà còn niềm tin.
Mồ hôi thấm giữa hành trình,
Mà như ánh sáng giữ mình sống qua.
Đêm nghe tiếng suối ngân xa,
Cô đi giữa đá rừng già hiểm nguy.
Bom rơi chẳng hỏi điều gì,
Chỉ nghe đất nứt chia ly đất trời.
Có lần địch đánh khắp nơi,
Đường rừng bị chặn tơi bời khói sương.
Nhưng cô vẫn giữ con đường,
Mang theo sự sống giữa thương tích đầy.
Áo nâu lấm bụi đất dày,
Tay ôm túi thuốc qua ngày gió mưa.
Không lời than thở sớm trưa,
Chỉ mong cứu được người chưa kịp lành.
Đồng đội gọi giữa rừng xanh:
“Nguy hiểm lắm, hãy quay nhanh trở về!”
Cô cười giữa khói tái tê:
“Thuốc còn chưa tới, chưa về được đâu.”
Một đời đi giữa thương đau,
Không tên khắc giữa nhiệm màu chiến công.
Nhưng trong ký ức núi rừng,
Có cô gái nhỏ góp cùng hòa bình.
Sau này đất nước yên bình,
Tây Nguyên xanh lại lung linh nắng vàng.
Nhưng trong gió núi mênh mang,
Vẫn còn hơi ấm dịu dàng bàn tay.
Người con gái ấy nơi đây,
Giữ cho sự sống đong đầy chiến tranh.
Không cần ghi tạc sử xanh,
Mà trong Tổ quốc vẫn dành nhớ thương.


