CÔ GÁI HẢI LỘC GIỮA NHỮNG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
“Các cháu không cần phải trải qua chiến tranh mới hiểu hòa bình. Chỉ cần nhìn vào những người đã nằm lại là đủ.”
CÔ GÁI HẢI LỘC GIỮA NHỮNG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Nhân vật: Bà Trần Thị Hạnh
Sinh năm: 1955
Quê quán: xã Hải Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Sinh ra ở một làng biển Hải Lộc, tuổi thơ của bà Trần Thị Hạnh gắn với những buổi chiều theo mẹ ra bến cá.
Nhưng năm hai mươi tuổi, bà không còn đứng bên bờ biển nữa.
Bà đứng giữa Trường Sơn.
Năm 1975, bà được điều vào lực lượng thanh niên xung phong.
Công việc của bà là mở đường, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông.
Có những ngày vừa đào đất xong thì máy bay lại xuất hiện.
Mọi người phải chạy vào hầm.
Bom dứt, tất cả lại bước ra.
Không ai than phiền.
Không ai hỏi bao giờ mới hết chiến tranh.
Bà Hạnh kể rằng điều khó khăn nhất không phải là đói.
Mà là những lúc đồng đội bị thương.
Có người hôm trước còn ngồi nói chuyện.
Hôm sau đã không còn nữa.
Những cô gái tuổi đôi mươi khi ấy học cách im lặng trước mất mát.
Không phải vì không đau.
Mà vì nếu cứ khóc mãi thì không thể làm nhiệm vụ.
Có một lần, sau một trận bom, bà tìm thấy chiếc khăn tay của một nữ đồng đội.
Chiếc khăn dính đầy đất đỏ.
Bà giặt sạch, gấp lại và giữ bên mình nhiều năm.
Người đồng đội ấy không trở về.
Nhưng chiếc khăn thì vẫn còn.
Đến hôm nay, bà vẫn cất nó trong một chiếc hộp nhỏ.
Bà nói:
“Đấy là thứ cuối cùng tôi còn giữ được của nó.”
Sau chiến tranh, bà trở về Hải Lộc.
Bà lập gia đình, nuôi con và sống một cuộc đời bình dị.
Nhưng mỗi khi có dịp gặp thế hệ trẻ, bà luôn nhắc:
“Các cháu không cần phải trải qua chiến tranh mới hiểu hòa bình. Chỉ cần nhìn vào những người đã nằm lại là đủ.”
Ngoài sân, tiếng sóng biển vẫn đều đều.
Bà ngồi nhìn về phía biển.
Năm tháng đã đi qua.
Nhưng ký ức về những cô gái Trường Sơn thì chưa bao giờ cũ.



