Cô gái Hàm Rồng và 98 kg đạn
Ngô Thị Tuyển (sinh năm 1946). Bà được biết đến là một nữ Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, mang quân hàm Trung tá. Trong thời kỳ Chiến Tranh Việt Nam, bà là một nữ dân quân tại khu vực Hàm Rồng. Ngày 1 tháng 1 năm 1967, bà được Nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.[1]
Giữa những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, cây cầu Cầu Hàm Rồng trở thành một trong những trọng điểm đánh phá khốc liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, khói lửa bao trùm cả một vùng trời xứ Thanh.
Ở nơi ấy, có một cô gái nhỏ bé tên là Ngô Thị Tuyển.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở làng Nam Ngạn, cô gái ấy không có gì đặc biệt ngoài đôi mắt sáng và ý chí mạnh mẽ. Năm 19 tuổi, khi đất nước gọi tên, Tuyển không ngần ngại xung phong vào lực lượng dân quân.
Cô chỉ cao hơn 1m4, nặng vỏn vẹn 42 kg.
Nhưng chiến tranh không đo con người bằng cân nặng.
Một ngày, giữa trận đánh ác liệt bảo vệ cầu Hàm Rồng, đạn dược ở trận địa bắt đầu cạn dần. Máy bay địch gầm rú trên đầu, từng loạt bom dội xuống làm rung chuyển mặt đất.
Các chiến sĩ cần đạn. Ngay lập tức.
Không có thời gian chờ đợi.
Ngô Thị Tuyển lao vào kho đạn. Trước mắt cô là những hòm đạn nặng trĩu. Một hòm đã là quá sức với thân hình nhỏ bé ấy.
Nhưng cô không dừng lại.
Cô cúi xuống… nhấc một hòm. Rồi thêm một hòm nữa.
Hai hòm đạn – tổng cộng 98 kg – được đặt lên vai cô gái chỉ nặng 42 kg.
Từng bước chân của Tuyển run lên vì sức nặng.
Mồ hôi hòa với bụi đất.
Bom vẫn nổ. Đất đá vẫn bay.
Nhưng cô không quay lại.
Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ:
“Phải đưa đạn lên trận địa!”
Khi những hòm đạn được chuyển đến nơi, các chiến sĩ tiếp tục chiến đấu. Lưới lửa phòng không lại bừng sáng, đánh trả những đợt tấn công dữ dội của kẻ thù.
Không ai nghĩ rằng người vừa cứu nguy cho trận địa lại là một cô gái nhỏ bé đến vậy.
Chiến công ấy nhanh chóng lan xa.
Năm 1967, Ngô Thị Tuyển được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cô còn vinh dự được gặp Hồ Chí Minh – người cha già của dân tộc.
Nhưng với Tuyển, điều quan trọng nhất không phải là danh hiệu.
Mà là cô đã góp một phần nhỏ bé của mình để giữ vững cây cầu, giữ vững mạch máu giao thông của đất nước.
Câu chuyện của Ngô Thị Tuyển không chỉ là về sức mạnh phi thường.
Đó là câu chuyện của một thế hệ:
Những con người tưởng như nhỏ bé… nhưng khi Tổ quốc cần, họ trở nên lớn lao đến không thể đo đếm.



