CÔ GÁI HƯNG LỘC VÀ NHỮNG MÙA MƯA ĐỎ ĐẤT
“Ở chiến trường, anh em thương nhau như người nhà.”
CÔ GÁI HƯNG LỘC VÀ NHỮNG MÙA MƯA ĐỎ ĐẤT
Nhân vật: Bà Đỗ Thị Lan
Sinh năm: 1955
Quê quán: xã Hưng Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Nếu hỏi điều gì bà Đỗ Thị Lan nhớ nhất về chiến trường, bà không nói ngay về bom đạn.
Bà nói về mưa.
Những cơn mưa rừng kéo dài.
Mưa làm đất đỏ quánh lại.
Giày lúc nào cũng nặng trĩu bùn.
Quần áo ướt sũng.
Nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục lên đường.
Năm 1973, bà nhập ngũ và tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Có lần bà bị sốt rét.
Người nóng như lửa nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Đồng đội thay nhau chăm sóc.
Có người lấy nước.
Có người kiếm lá rừng.
Có người nhường phần cơm của mình.
Sau này, bà nói chính tình đồng đội đã giúp bà vượt qua những năm tháng ấy.
“Ở chiến trường, anh em thương nhau như người nhà.”
Chiến tranh kết thúc.
Bà trở về.
Nhưng có những người thân trong chiến trường thì không.
Bà vẫn giữ thói quen gặp gỡ đồng đội cũ.
Mỗi năm, khi có dịp, họ lại tìm về nhau.
Không cần nói nhiều.
Chỉ cần nhìn nhau là hiểu.
Bởi họ từng cùng đi qua những ngày mà chỉ người trong cuộc mới hiểu hết.



