Khác

CÔ GÁI LẤY MÁU VIẾT ĐƠN XIN RA TRẬN

Câu chuyện về Nguyễn Thị Bích Liên – cô gái 17 tuổi và những năm tháng trên tuyến lửa

Quảng Ninh11/08/2026Chi đoàn Trung tâm Xúc tiến Đầu tư, Thương mại và Du lịch tỉnh Quảng Trị (Đoàn UBND tỉnh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÔ GÁI LẤY MÁU VIẾT ĐƠN XIN RA TRẬN

Năm 1965, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, một cô gái quê Thái Bình vừa học xong lớp 7 quyết định làm một việc khiến cha mẹ đau lòng: xin đi thanh niên xung phong. Cô gái ấy là Nguyễn Thị Bích Liên, khi đó mới 17 tuổi, người sau này được đồng đội trìu mến gọi là “cô Liên xung phong”.

Gia đình không đồng ý. Hai người anh của Liên đã nhập ngũ, chị gái đi xây dựng kinh tế mới, trong nhà chỉ còn Liên và những đứa em nhỏ. Mẹ cô lo sợ con gái sẽ không trở về. Nhưng lời can ngăn không làm cô thay đổi quyết định.

Không được chấp thuận, Liên đã lấy máu từ đầu ngón tay, viết đơn tình nguyện xin ra mặt trận. Nộp đơn xong, cô lặng lẽ rời nhà, đi bộ rồi chạy khoảng 15 km lên huyện báo danh. Cô gái nhỏ bé khi ấy chỉ nặng khoảng 38 kg. Khi khám tuyển, sợ mình bị loại vì thiếu cân, Liên lén bỏ hai cục gạch vào túi quần để đủ tiêu chuẩn.

Ngày khoác lên người bộ quân phục rộng thùng thình, cô vừa khóc vừa cười. Khóc vì nhớ cha mẹ, nhưng cười vì cuối cùng ước nguyện được lên đường đã thành hiện thực.

Liên được biên chế vào Đội 89, C893 Thanh niên xung phong tỉnh Thái Bình. Ban đầu, đơn vị làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tuyến đường sắt từ Phủ Lý đến cầu Yên. Công việc của những cô gái trẻ là sửa từng thanh ray, thay từng tà vẹt, san lấp hố bom, giữ cho những chuyến tàu chở người và hàng hóa không bị đình trệ. Sau đó, đơn vị hành quân vào Hà Tĩnh, Quảng Bình và tuyến Đường 9 – Nam Lào.

Tháng 7/1968, khi đơn vị vừa đến làng Thanh Thạch, Quảng Bình, máy bay Mỹ bất ngờ oanh tạc. Liên cùng một đồng đội chỉ kịp đẩy nhau xuống hầm trú ẩn. Bom nổ. Một đồng đội của cô đã không thể trở về.

Nhưng chiến tranh không cho phép những người còn sống dừng lại lâu. Sau khi nén đau thương, Liên tiếp tục cùng đồng đội bám tuyến đường, thực hiện nhiệm vụ tại những trọng điểm như 448 trên đường 15A, Cổng Trời, Km39. Có lần trở về đơn vị, cô chứng kiến nơi sinh hoạt bị bom đánh trúng, chín đồng đội hy sinh. Những người còn sống phải tự tay chôn cất đồng đội rồi tiếp tục công việc.

Đêm xuống, giữa tiếng bom, những cô gái lại tự tổ chức văn nghệ. Liên hát chèo, đọc thơ, động viên bộ đội. Năm 1969, cô gia nhập Đoàn văn công “Tiếng hát át tiếng bom”, mang lời ca đến những chiến trường.

Năm 1970, sau năm năm bặt tin, Liên trở về gặp mẹ. Gia đình từng tưởng cô đã hy sinh và đã lập bàn thờ, làm giỗ đến lần thứ hai.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Bích Liên không có một khoảnh khắc hào nhoáng. Nó được tạo nên từ những điều rất nhỏ: một lá đơn viết bằng máu, hai cục gạch trong túi quần, những thanh ray được sửa dưới bom và những tiếng hát vang lên giữa tuyến lửa.

Hôm nay, cô gái 17 tuổi năm nào đã trở thành người kể lại câu chuyện của thế hệ mình.

Và câu chuyện ấy nhắn nhủ tuổi trẻ hôm nay: lý tưởng không nằm ở những lời nói lớn lao. Đôi khi, lý tưởng bắt đầu từ việc dám nhận một nhiệm vụ khó và kiên trì làm đến cùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn