Cô gái lương khô thời bom đạn
Kho lương mà Lan phụ trách nằm sâu trong rừng, được ngụy trang bằng những tấm lá cọ dày. Công việc tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng thực ra nguy hiểm không kém tuyến đầu: chỉ cần một trái phá lạc hướng, toàn bộ lương thực và thuốc men cho cả mặt trận có thể bị xóa sạch. Vì vậy, Lan và đồng đội luôn canh gác suốt đêm, thay phiên nhau kiểm tra từng bao gạo, từng thùng muối, từng thúng sắn phơi.
Năm 1970, giữa chiến trường Trường Sơn ác liệt, có một đội dân công hỏa tuyến đặc biệt – chuyên trách bảo vệ và vận chuyển lương thực vào các chiến khu. Trong đội có Lan, cô gái đôi mươi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi vai lúc nào cũng đen nhẻm vì nắng gió và bụi đường.
Kho lương mà Lan phụ trách nằm sâu trong rừng, được ngụy trang bằng những tấm lá cọ dày. Công việc tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng thực ra nguy hiểm không kém tuyến đầu: chỉ cần một trái phá lạc hướng, toàn bộ lương thực và thuốc men cho cả mặt trận có thể bị xóa sạch. Vì vậy, Lan và đồng đội luôn canh gác suốt đêm, thay phiên nhau kiểm tra từng bao gạo, từng thùng muối, từng thúng sắn phơi.
Một buổi sáng tháng Chạp, máy bay địch quần thảo dữ dội quanh khu vực đóng quân. Từng tiếng bom nổ liên hồi. Lan vừa kiểm đếm sổ sách vừa nghe tiếng còi báo động vang lên. Chỉ huy kêu lớn:
– Tất cả rút vào hầm trú ẩn! Ai ở xa thì nhanh ẩn nấp!
Lan nhìn những bao gạo xếp cao trong kho, nghĩ đến các đơn vị đang chuẩn bị đánh lớn ở phía Tây. Nếu mất số lương thực này, hàng trăm chiến sĩ có thể phải đánh trận với cái bụng đói. Cô cắn môi. Rồi thay vì chạy vào hầm, Lan lao đến kiểm tra lớp ngụy trang vì một góc lá cọ bị gió đánh bật.
Tiếng máy bay địch gầm rít. Lan kéo từng tấm lá xuống, lòng nóng như lửa đốt. Lúc cô đang cột lại dây, một tiếng nổ lớn dội đến. Cả mặt đất rung lên, đất đá bay tung. Lan bị hất ngã xuống đất, tai ù đi, áo bị bụi mịn phủ trắng.
“Không được để kho lương bị lộ… Không được…” – cô tự nhắc mình, cố gượng đứng dậy. Mắt cay xè, chân run nhưng tay vẫn làm việc thuần thục.
Khi đồng đội chạy đến tìm Lan, họ thấy cô đang dựa vào cột kho, mặt tái nhợt, máu rỉ từ cánh tay nhưng vẫn giữ chặt đường buộc lá cọ.
– Lan! Trời đất ơi! Sao em còn ở đây!
Lan chỉ đáp nhẹ:
– Nếu để trơ ra… là cả mặt trận đói… Em không nỡ.
Cuộc oanh tạc sáng hôm đó phá hủy một phần rừng nhưng kho lương vẫn nguyên vẹn. Chỉ huy đội dân công đứng trước mọi người, nói bằng giọng xúc động:
– Lan nhỏ bé nhất đội, mà gan dạ nhất đội. Có thể em không cầm súng, nhưng em giữ sức mạnh cho cả những người cầm súng.
Lan cười hiền, nụ cười giống như ánh nắng lách qua kẽ lá rừng – nhỏ nhoi mà ấm áp lạ thường.
Nhiều năm sau, khi quê hương yên bình, Lan mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ trong xóm. Không ai nghĩ cô từng là “người giữ kho lương của Trường Sơn”. Thỉnh thoảng, bọn trẻ hỏi về những năm tháng ấy, Lan chỉ nói một câu giản dị:
– Ngày đó, ai cũng sống vì nhau. Chỉ cần nghĩ đến đồng đội, mọi nỗi sợ đều tan hết.
Và đó là điều đẹp nhất của một thời hoa lửa.


