Cô gái mất một chân vì bom mìn nhưng vẫn bám đất quê hương
Một cô gái trẻ bị bom mìn cướp đi một chân khi đang gánh lúa vượt tuyến. Dù đau đớn và mất mát, cô vẫn kiên quyết bám ruộng đồng, tiếp tục trồng lúa, nuôi dân làng và bộ đội qua những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Những năm chiến tranh leo thang ác liệt, xã Phú Thủy là vùng “túi bom” với mật độ oanh tạc dày đặc. Nhưng nơi ấy vẫn vang tiếng cuốc cày của bà con, bởi lương thực là thứ không thể thiếu cho cả dân làng và bộ đội đang chiến đấu ở chiến trường Trị – Thiên.
Cô Trần Thị Duyến, khi đó mới tròn mười chín tuổi, là một trong những nữ thanh niên xung phong thầm lặng trên những thửa ruộng ven sông Kiến Giang. Cô khỏe khoắn, nhanh nhẹn, lại gan dạ. Công việc của cô là gánh lúa từ đồng về kho, rồi cùng dân quân chuyển lương thực sang bìa rừng cho bộ đội.
Một buổi chiều năm 1966, khi Duyến cùng hai người bạn đang đi qua con đường vốn đã nhiều lần bị bom cày xới, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Bom bi còn sót lại phát nổ ngay dưới chân cô. Đất đá tung lên, khói bụi mịt mù. Khi được khiêng về trạm quân y, cô đã mất một chân.
Cả làng xót xa. Ai cũng nghĩ cô gái ấy sẽ rời quê hoặc buộc phải sống dựa vào người thân. Nhưng chỉ hai tháng sau, Duyến đã chống nạng trở lại ruộng đồng. Cô nói một câu mà cả đời người trong thôn không quên:
“Bom lấy mất chân tôi chứ không lấy được đất của tôi.”
Từ đó, một cô gái một chân vẫn kiên trì cày bừa, gieo mạ, gánh từng đấu lúa trên vai còn lại. Trời mưa thì chống nạng kéo lúa; trời nắng thì dùng tay bám đất để di chuyển từng bước một. Những thửa ruộng cô trồng luôn xanh tốt nhất làng.
Những năm sau, khi bộ đội đi qua làng, họ vẫn nhận những gói khoai, bắp, đậu phộng do chính tay cô Duyến làm ra. Nhiều chiến sĩ cảm động đến nghẹn ngào:
“Chị mất một chân mà vẫn nuôi chúng em cả đơn vị.”
Cô chỉ cười:
“Miếng ăn đưa đến tay các chú, tôi coi như giữ được phần quê hương của mình.”
Ngày đất nước hòa bình, người dân Phú Thủy vẫn nhắc về cô Duyến như biểu tượng của nghị lực và lòng yêu đất quê. Một người phụ nữ bình dị, mất mát nhiều hơn người khác, nhưng lại cho đi nhiều hơn cả.


