Bài viết

Cô gái mở đường

Câu chuyện mà em được nghe kể từ một cựu Thanh Niên Xung Phong . Em cảm thấy mình rất may mắn khi được nghe những câu chuyện lịch sử của Bà Đặng Thị Lương - Cựu Thanh Niên Xung Phong , hiện đang ở thôn Tân Đức - xã Nam Ba Đồn

Quảng Trị20/01/2026Mai Thị Lê Na (Đoàn xã Nam Gianh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện mà em được nghe kể từ một cựu Thanh Niên Xung Phong . Em cảm thấy mình rất may mắn khi được nghe những câu chuyện lịch sử của Bà Đặng Thị Lương - Cựu Thanh Niên Xung Phong , hiện đang ở thôn Tân Đức - xã Nam Ba Đồn.

Trong một dịp đến thăm nhà bà , em đã được nghe bà kể những năm câu chuyện của bà trong thời kì đó . Bà Đặng Thị Lương sinh năm 1949 , trú tại thôn Quảng Tân , xã Nam Ba Đồn , tỉnh Quảng Trị .

Khi em ngỏ lời muốn được nghe bà kể những câu chuyện thời chiến tranh, bà không ngần ngại đi lấy những trang giấy ghi lại những ký ức xông pha hết mình vì đất nước của bà. Cái thời sống trong bom đạn ấy có thể đã trôi qua lâu , có thể bà đã già và hay quên một số chuyện , nhưng chắc chắn rằng những kí ức thời chiến tranh đó vẫn còn sâu trong lòng bà . Bà tự nguyện tham gia Thanh Niên Xung Phong vào năm 18 tuổi , trong suốt hành trình của bà , bà đến rất nhiều nơi . Năm 1968 bà được điều động vào chiến trường mặt trận phía Nam tỉnh Quảng Trị . Bà làm rất nhiều việc , từ việc vận chuyển hàng rồi đến việc đưa các chiến sĩ bị thương đến nơi cấp cứu . Sau 9 tháng thì bà quay trở về huyện làm tại bến Bình Khê . Bà bốc hàng xuống ca nô chở về cảng , còn hàng quân sự và súng đạn thì đưa vào hang Minh Cầm để cất dấu . Đầu năm 1970 bà lại chuyển về cảng Gianh bốc vác đồ từ tàu lên bến . Đến năm 1972 bà tiếp tục chuyển đến Cảng Hòn La bóc gạo từ tàu của Trung Quốc xuống thuyền rồi chở vào bờ . Năm 1973 bà vẫn tiếp tục tham gia và chuyển vào cảng Nhật Lệ bê gạo . Cho đến năm 1974 lúc đấy bà có con nên đã xin về sống tại xã Quảng Tân ( hiện là xã Nam Ba Đồn ) làm ruộng.

Bà cứ vậy mà cầm trang giấy bạc màu qua năm tháng mà đọc . Bà vừa đọc vừa thoáng nhẹ nở nụ cười. Bởi vì thanh xuân của bà nằm trong thời kỳ kháng chiến đó . Bà đi muôn nơi không ngừng nghỉ . Nơi vào cần trợ giúp là bà đến , bà biết rằng đất đồng đội cần mình , đất nước cần mình . Có thể trong khoảng thời gian đó sẽ có những khoảnh khắc khiến bà buồn bã vì đồng đội mình hy sinh . Có thể bà sẽ thấy sợ hãi khi phải nhìn thấy những người chiến sĩ ngã xuống vì súng đạn vì bom rơi. Nhưng bà vẫn không ngừng nghỉ quyết tâm tham gia cuộc kháng chiến . Vì đất nước hòa bình , vì độc lập dân tộc

Nghe bà kể em mới cảm nhận được cuộc chiến tranh thời đó khốc liệt đến mức nào . Em cảm thấy mình rất là may mắn khi được sống trong thời hòa bình và vô cùng kính phục, ngưỡng mộ trước những công lao không ngần ngại hy sinh vì đất nước của ông cha ta , họ sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để đổi lấy 2 chữ “ Hòa Bình

Lúc ra về bà đã nắm tay em rồi dặn dò hãy tiếp nối lịch sử của đất nước ta cho con cháu sau nay . Cuộc mặt , trò chuyện với bà tuy không có nhiều thời gian , nhưng đã cho em nhiều kiến thức mới về lịch sử nước ta và nhiều bài học mới.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cô gái mở đường | Câu chuyện thời hoa lửa