Cô gái mở đường
Năm 1972, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn Mỹ. Những đội thanh niên xung phong phải liên tục san lấp hố bom để giữ cho đoàn xe chi viện vào miền Nam không bị gián đoạn.
Trong đơn vị ấy có cô gái tên Hạnh, mới mười chín tuổi, quê ở Nghệ An. Dáng người nhỏ bé nhưng Hạnh vô cùng gan dạ. Mỗi lần bom vừa dứt, cô luôn là người đầu tiên cầm xẻng lao ra mặt đường. Một đêm, máy bay địch ném bom dữ dội xuống ngầm đá nơi đoàn xe sắp đi qua. Con đường bị đất đá vùi kín. Nếu không thông đường trước trời sáng, đoàn xe sẽ trở thành mục tiêu cho máy bay địch. Hạnh cùng đồng đội lập tức lao vào làm việc giữa mưa bom còn chưa dứt hẳn. Bùn đất phủ kín mái tóc và gương mặt cô gái trẻ. Bất ngờ, một quả bom nổ gần khiến đất đá đổ xuống vùi lấp một chiến sĩ. Không chút do dự, Hạnh lao tới đào bới cứu người mặc cho bom vẫn tiếp tục rơi quanh mình. Khi kéo được đồng đội ra ngoài an toàn, đôi bàn tay cô đã bật máu vì đá sắc. Đến gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Những đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua trong ánh mắt xúc động của các thanh niên xung phong.
Giữa núi rừng Trường Sơn năm ấy, những cô gái trẻ đã sống và chiến đấu như những người anh hùng để giữ vững mạch máu giao thông cho đất nước.



