Cô gái mở đường
Chiến dịch mở đường lên Tây Bắc những năm chống Mỹ cứu nước là chuỗi ngày gian khổ nhưng kiêu hùng nhất trong thanh xuân của tôi. Ngày ấy, tôi cùng tiểu đội nữ thanh niên xung phong bám trụ tại một ngã ba trọng điểm – nơi bom cày đạn xới mỗi ngày để giữ vững mạch máu giao thông cho xe ta ra tiền tuyến. Đêm tháng 11, trời Tây Bắc lạnh thấu xương, mưa phùn bắt đầu giăng lối. Tiếng máy bay địch vừa dứt, bom nổ chậm vẫn còn chôn sâu dưới lòng đất, nhưng lệnh thông đường gạt đá đã ban ra. Tôi cùng cái Thuỷ, đứa bạn thân nhất tiểu đội, ôm cuốc xẻng lao ra trận địa. Mặt đường rách nát, khói bom khét lẹt, sương mù dày đặc khiến tầm nhìn chỉ còn vài mét. Đột nhiên, tiếng còi báo động rú vang, máy bay địch quay lại thả bom tọa độ. Một tiếng nổ xé lòng vang lên ngay cạnh tôi. Đất đá, công sự đổ sụp, vùi lấp cả hai đứa. Khi tôi tỉnh dậy, đầu óc quay cuồng, thấy mình bị đất đá lấp ngang ngực. Tôi điên cuồng cào bới đất xung quanh, miệng gào thét: “Thuỷ ơi! Cậu ở đâu?”. Đôi tay tôi rớm máu, móng tay lật buốt nhói nhưng không hề cảm giác được gì ngoài nỗi sợ mất đồng đội. May mắn thay, các anh bộ đội công binh kịp lao đến. Khi đào được Thuỷ lên, mặt mũi nó xám xịt, hơi thở thoi thóp nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc cuốc chim. Tôi ôm chầm lấy Thuỷ, nước mắt giàn giụa hòa cùng bùn đất. Nó mở mắt, thều thào: “Đừng khóc, xe sắp qua rồi, thông đường chưa mày?”. Cú va chạm ấy để lại cho tôi vết sẹo dài trên trán và một bên tai không còn nghe rõ mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng mỗi lần nhìn vào gương, tôi lại nhớ về ngã ba đường đầy lửa đạn năm ấy, nơi thanh xuân của chúng tôi đã hòa vào đá núi Tây Bắc để những đoàn xe chở hàng thông tuyến vào Nam.


