CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG
Đường vào trận ngày đêm em lấp hốDọc Trường Sơn bom nổ mảnh pháo chàMáy bay gầm gào thét mãi gần xaPhủ mưa đạn lá vương tơ dầy lối
Gái gió bụi đã quen màu lửa khóiXả cây rừng mở đường vội xe quaVui reo hò vào trận của quân taEm đứng lặng... thương quê nhà xơ xácRồi loạt đạn quân thù bay đi lạcVào tim người đang thơm ngát tuổi xuânEm ngả nghiêng nằm xuống chẳng bâng khuâng Mắt vẫn sáng môi đôi lần hé nở.Ngày thống nhất đất nước vui mừng rỡ Còn lại em... mờ mịt ngả đường vềĐường Trường Sơn nay qua vướng tóc thềGhi ơn mãi người em quê mở lối.



