Cô gái mở đường
Cô gái mở đường
Cô gái ấy mới mười tám tuổi. Tuổi mà lẽ ra phải gắn với giấc mơ, với mái trường, với những ngày vô tư. Nhưng cô lại chọn đứng giữa Trường Sơn, tay cầm cuốc, mở đường cho xe ra tiền tuyến.
Bom rơi ngay bên cạnh, đất đá văng tung tóe. Nhưng cô vẫn cười. Nụ cười trong veo, như chưa từng biết sợ.
Có lần, người ta hỏi: “Em không sợ sao?”
Cô chỉ trả lời: “Sợ chứ. Nhưng đường phải thông, thì xe mới chạy được.”
Chính những con người như cô đã biến những con đường đất thành mạch sống của cả dân tộc.



