Bài viết

CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG ANH DŨNG TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN (Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm)  

Tây Ninh30/04/2026Lê Văn Phước (xã Đức Huệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG ANH DŨNG

TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN

(Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm)

Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm là biểu tượng xúc động của thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam – những con người đã sống và cống hiến trọn tuổi trẻ giữa bom đạn chiến tranh. Chị sinh năm 1951 tại Long An, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của chị gắn liền với những năm tháng đất nước bị chiến tranh tàn phá, nơi mà mỗi ngày trôi qua đều in dấu những mất mát và hy sinh.

Ngay từ khi còn rất trẻ, Lê Thị Hồng Gấm đã xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Đó là lực lượng làm nhiệm vụ vô cùng quan trọng nhưng cũng đầy hiểm nguy: mở đường, sửa đường, đảm bảo giao thông cho các đoàn xe vận tải chi viện cho chiến trường miền Nam. Công việc của chị không trực tiếp cầm súng, nhưng lại đứng giữa làn bom đạn, nơi cái chết luôn rình rập từng phút.

Những con đường mà chị cùng đồng đội đảm nhiệm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Mỗi lần bom rơi, mặt đường bị cày xới, hố bom chồng chất. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, chị và đồng đội lại lập tức lao ra san lấp, sửa chữa, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Đó là một cuộc chạy đua với thời gian, bởi mỗi phút chậm trễ có thể ảnh hưởng đến cả chiến trường.

Điều đặc biệt ở Lê Thị Hồng Gấm là tinh thần dũng cảm và trách nhiệm cao. Chị luôn là người đi đầu trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Trong mắt đồng đội, chị không chỉ là một người bạn mà còn là chỗ dựa tinh thần, luôn động viên mọi người vượt qua sợ hãi.

Có những lúc bom đạn dội xuống dồn dập, đất đá văng tung tóe, nhưng chị vẫn không rời vị trí. Chị hiểu rằng nếu mình lùi bước, con đường sẽ bị tắc nghẽn, ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung. Chính ý thức trách nhiệm ấy đã giúp chị vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục bám trụ.

Trong một lần làm nhiệm vụ trên tuyến đường trọng điểm, khi máy bay địch quay lại ném bom bất ngờ, Lê Thị Hồng Gấm đã không kịp rời khỏi vị trí. Chị anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và gia đình.

Sự hy sinh của chị không chỉ là mất mát, mà còn là nguồn động lực to lớn. Đồng đội của chị tiếp tục công việc, tiếp tục mở đường, như một cách để tiếp nối lý tưởng của người đã ngã xuống. Họ hiểu rằng mỗi mét đường được thông suốt là một phần đóng góp vào chiến thắng chung.

Lê Thị Hồng Gấm là đại diện cho hàng vạn thanh niên xung phong – những con người thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Họ không đứng ở tuyến đầu chiến đấu bằng súng đạn, nhưng lại là “mạch máu giao thông” của chiến trường.

Sau này, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng hơn cả danh hiệu, câu chuyện của chị đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ trẻ về lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến.

Điều khiến người ta xúc động nhất ở Lê Thị Hồng Gấm không chỉ là sự hy sinh, mà là cách chị đã sống – sống hết mình vì lý tưởng, vì Tổ quốc. Chị không tìm kiếm vinh quang, mà chỉ làm điều cần làm.

Trong dòng chảy lịch sử, những con người như Lê Thị Hồng Gấm đã góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Họ không chỉ chiến đấu mà còn giữ vững niềm tin, không chỉ hy sinh mà còn truyền lại giá trị.

Câu chuyện của chị vì thế không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại: rằng tuổi trẻ, khi được đặt đúng chỗ, có thể trở thành sức mạnh to lớn nhất, có thể làm nên những điều phi thường giữa hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG ANH DŨNG TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN (Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm)   | Câu chuyện thời hoa lửa