“Cô gái mở đường” – ký ức của chị Lê Thị Hạnh, Hà Tĩnh (thời chống Mỹ)
Tôi tên là Lê Thị Hạnh, sinh năm 1947, quê Đức Thọ, Hà Tĩnh.
Năm 1966, tôi xung phong vào lực lượng Thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn.
Lúc ấy tôi mới 19 tuổi, nhỏ bé, nhưng gan lắm. Đường Trường Sơn ngày đêm bị bom Mỹ rải thảm, cây gãy, đất đá tung lên, nhưng xe vẫn phải qua, đường phải thông.
Ban ngày, chúng tôi ẩn trong hầm, đêm mới ra lấp hố bom, kéo dây điện thoại, dẫn xe tải đi.
Mỗi người mang một xẻng, một cuốc, đèn pin, mấy gói cơm nắm, và trong tim là một nỗi sợ được giấu thật sâu.
Nhiều lúc đang xúc đất, nghe tiếng “ù ù” của máy bay, ai cũng chỉ biết nằm rạp xuống đất, chờ qua cơn bom rồi lại đứng dậy.
Có lần, mưa rừng trút xuống, đường sụt lở, chúng tôi ngâm chân trong nước suốt đêm. Một cô trong đội, tên Loan, bị sốt rét ác tính, người run lẩy bẩy. Tôi bảo:
“Hay để em đi thay, chị nghỉ chút.”
Loan chỉ cười:
“Không, đường chưa thông, xe chưa qua, chị sao nghỉ được.”
Hai ngày sau, chị mất trong lán giữa rừng. Cả đội lặng im, không ai khóc được, vì tiếng máy bay lại vang lên.
Nhưng trong lòng ai cũng tự nhủ: phải làm nốt phần việc của chị để chị yên lòng.
Sau ngày hòa bình, chúng tôi trở về, tóc đã điểm sương.
Có người đi lấy chồng, có người mãi nằm lại giữa Trường Sơn.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng xe qua đèo, lòng tôi lại ấm – vì đó là con đường chúng tôi đã mở bằng cả tuổi thanh xuân.



