cô gái mở đường Lưu Thị Liệu(1952)
Quảng Trị – mảnh đất từng được gọi bằng cái tên thiêng liêng mà khốc liệt: đất lửa. Nơi đây, trong những năm chiến tranh ác liệt, mỗi tấc đất đều hứng chịu bom đạn, mỗi con đường đều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và lòng dũng cảm của con người Việt Nam. Giữa khói lửa Thành cổ Quảng Trị năm ấy, hình ảnh cô gái mở đường Lưu Thị Liệu đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tuổi trẻ Việt Nam kiên cường, bất khuất.
Khi chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn ác liệt, việc đưa bộ đội hành quân qua rừng sâu, qua những khu vực bị bom cày xới là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Những con đường mòn bị phá hủy liên tục, mìn và bom nổ chậm rình rập khắp nơi. Trong hoàn cảnh ấy, cô gái trẻ Lưu Thị Liệu đã không ngần ngại xung phong tham gia mở đường cho bộ đội đi rừng, dẫn lối qua những vùng hiểm trở quanh khu vực Thành cổ.
Không mang trên mình quân hàm hay vũ khí, hành trang của cô chỉ là cuốc, xẻng, dao phát rừng và một ý chí sắt đá. Giữa tiếng bom rền vang, cô cùng đồng đội lặng lẽ phát cây, san đất, dò đường, mở từng lối đi nhỏ để bộ đội kịp thời vào trận địa. Mỗi bước chân của cô là một lần đối diện với hiểm nguy, nhưng cô vẫn kiên cường tiến lên, bởi cô hiểu rằng phía sau mình là sinh mạng của biết bao người lính.
Những tháng ngày ấy đã in dấu không phai trong cuộc đời cô gái mở đường. Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng, nhưng không thể khuất phục tinh thần của người con gái Quảng Trị. Con đường cô mở không chỉ là con đường giữa rừng sâu, mà còn là con đường của niềm tin, của sự sống, của khát vọng thống nhất non sông.
Hòa bình lập lại, cô Lưu Thị Liệu trở về với đời thường, mang theo trong mình ký ức của một thời hoa lửa không thể nào quên. Cô vẫn còn sống hôm nay – như một nhân chứng lịch sử, nhắc nhở các thế hệ sau rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh vang dội, mà còn bởi những con người thầm lặng đã lấy tuổi xuân và lòng dũng cảm của mình để giữ từng lối đi cho Tổ quốc.
Trước cô gái mở đường Lưu Thị Liệu, thế hệ hôm nay xin cúi đầu tri ân. Cô không chỉ là người của quá khứ, mà còn là ngọn lửa sống, thắp sáng truyền thống yêu nước, tinh thần cống hiến và trách nhiệm với non sông Việt Nam.
Thời gian có thể lùi xa chiến tranh, nhưng những con đường cô từng mở sẽ mãi dẫn chúng ta đi về phía lòng biết ơn và tự hào dân tộc.Tấm gương của người con gái kiên cường,dũng cảm ấy đã thầm nhắc nhở chúng ta phải có trong mình 1 lòng yêu nước nồng nàn,từ đó dùng các hành động thiết thực như cố gắng học tập góp phần phát triển đất nước để chứng minh được ngọn lửa yêu nước trong tim.



