CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG – MỘT THỜI TUỔI TRẺ
Ngày ấy, bà Trần Thị Hương mới ngoài đôi mươi khi tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương, bà lên đường với một hành trang giản dị và trái tim đầy nhiệt huyết. Phía trước là những tuyến đường chiến lược, phía sau là gia đình và quê hương đang chờ đợi.
Ngày ấy, bà Trần Thị Hương mới ngoài đôi mươi khi tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương, bà lên đường với một hành trang giản dị và trái tim đầy nhiệt huyết. Phía trước là những tuyến đường chiến lược, phía sau là gia đình và quê hương đang chờ đợi.
Công việc của bà và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, sửa chữa những đoạn đường bị đánh phá và bảo đảm cho các đoàn xe có thể đi qua. Công việc tưởng như chỉ có cuốc, xẻng và đôi bàn tay, nhưng lại diễn ra giữa những năm tháng chiến tranh đầy hiểm nguy.
Có những đêm, sau khi tiếng bom vừa dứt, bà Hương cùng đồng đội lập tức ra tuyến đường. Người soi đèn, người xúc đất, người chuyển đá, người san lấp hố bom. Không ai bảo ai, tất cả đều khẩn trương làm việc.
Bà nhớ nhất hình ảnh những cô gái tuổi đôi mươi, tóc còn xanh, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn động viên nhau:
“Cố lên, đường thông thì xe mới đi được!”
Có những hôm trời mưa, đất đá nhão nhoét, đôi chân lún sâu trong bùn. Có hôm vừa sửa xong một đoạn đường thì bom lại đánh xuống. Mọi người phải tạm lánh, rồi khi tiếng bom ngừng lại tiếp tục công việc.
Trong những năm tháng ấy, bà Hương đã chứng kiến sự hy sinh của những người đồng đội. Có người chỉ vừa mới hôm qua còn cười nói, hôm nay đã không còn nữa. Những mất mát ấy khiến những người ở lại đau đớn, nhưng cũng càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Bà từng nghĩ về gia đình, về mẹ, về những ngày bình yên sau chiến tranh. Nhưng điều bà và đồng đội mong muốn nhất khi ấy chỉ đơn giản là con đường được thông, đoàn xe được đi qua và nhiệm vụ được hoàn thành.
Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về quê hương. Cuộc sống mới bắt đầu với gia đình và những công việc đời thường. Nhưng mỗi khi nghe lại những câu chuyện về thanh niên xung phong, ký ức về những năm tháng tuổi đôi mươi lại trở về.
Bà thường nói:
“Ngày ấy chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chúng tôi chỉ nghĩ đất nước cần thì mình đi, đồng đội cần thì mình giúp.”


