Cô gái mở đường nhỏ nhắn
Năm mươi năm trước, sông Long Đại (Quảng Bình) được ví như một "tọa độ lửa", một túi bom khổng lồ mà đế quốc Mỹ điên cuồng cày xới hòng chặt đứt tuyến đường chi viện vào miền Nam. Đêm ấy, trời đổ mưa như trút nước, dòng Long Đại hung dữ cuộn xiết, nước lũ từ thượng nguồn đổ về đục ngầu, gầm rú.
Một đoàn xe vận tải chở đầy nhu yếu phẩm, vũ khí và thuốc men đang áp sát bờ sông. Chỉ cần qua được khúc sông này, hàng sẽ vào đến chiến trường. Nhưng đúng lúc đó, một loạt bom tọa độ của địch dội xuống. Sức nổ khủng khiếp làm đứt phao dẫn, chiếc cầu phao ngụy trang bị đánh sập một góc, chìm nghỉm dưới dòng nước lũ.
Đoàn xe buộc phải dừng lại. Tiếng gầm rú của máy bay trinh sát địch vẫn văng vẳng trên đầu. Nếu không qua sông ngay trước khi trời sáng, cả đoàn xe sẽ làm mồi cho bom giặc.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tiểu đội nữ TNXP trực chiến đêm đó nhận được lệnh: Bằng mọi giá phải dẫn xe qua ngầm an toàn, không được để mạch máu giao thông bị nghẽn!
Nhưng đêm tối đen như mực, mưa tầm tã khiến mặt sông mù mịt, không một ánh đèn nào được phép bật lên để tránh máy bay địch. Giữa dòng nước lũ cuồn cuộn, đâu là lối đi an toàn? Đâu là rãnh sâu, đâu là bãi đá ngầm nguy hiểm?
Không một chút do dự, người tiểu đội trưởng dáng người nhỏ nhắn bước lên. Chị quay sang đồng đội, nói nhanh nhưng quả quyết:
"Các em đứng trên bờ giữ dây phao. Chị sẽ xuống trước làm cọc tiêu!"
Chị bước xuống dòng nước lũ. Cái lạnh thấu xương của nước sông miền Trung những ngày mưa bão lập tức bủa vây lấy cơ thể nhỏ nhắn. Nước dâng lên đến ngang ngực, có lúc một con sóng dữ chồm lên ngập cả đầu, nhưng chị vẫn bám trụ, chân đạp chặt vào đá ngầm, tay vịn vào chiếc cọc tiêu vừa cắm.
Tiếp sau chị, hai, rồi ba cô gái nữa cùng lao xuống nước. Họ dàn thành một hàng dọc, nối đuôi nhau đánh dấu cung đường an toàn qua lòng sông ngập lũ.
Trên bờ, người tài xế xe tải bóp chặt vô lăng, mắt căng ra nhìn vào khoảng không tối tăm. Bỗng nhiên, từ dưới dòng sông hiu quạnh, anh thấy một bóng dáng nhỏ nhắn hiện ra. Chị đứng đó, nửa người chìm trong nước dữ, hai tay liên tục vẫy, ra hiệu hướng đi cho xe.
"Xe tiến lên! Đi theo hướng tay tôi! Bên trái có hố bom, lệch sang phải một chút!" — Tiếng chị bị nuốt chửng bởi tiếng gầm của động cơ và tiếng sóng, nhưng đôi tay chị vẫy thì chưa bao giờ dừng lại.
Chiếc xe đầu tiên từ từ chuyển bánh xuống bến thủy. Ánh đèn gầm vàng đục, yếu ớt của chiếc xe tải phản chiếu qua màn mưa, soi rõ khuôn mặt tái mét vì lạnh nhưng ánh mắt lại rực cháy một quyết tâm sắt đá của chị. Trong ánh đèn gầm mờ ảo ấy, bóng dáng người con gái mở đường hiện lên kiêu hãnh, lấp lánh như một đóa hoa lửa nở rộ ngay giữa dòng nước xiết.
Một xe, hai xe, rồi cả đoàn xe hàng chục chiếc rầm rập nối đuôi nhau vượt sông an toàn dưới sự dẫn đường của những "cọc tiêu sống". Mỗi chiếc xe đi qua, các anh tài xế lại nghiêng đầu kính cẩn chào những cô gái quả cảm đang ngâm mình trong nước buốt.
Khi chiếc xe cuối cùng qua sông an toàn cũng là lúc trời tảng sáng. Lúc này, mọi người mới lao xuống dìu chị và các đồng đội lên bờ. Cơ thể chị đã cứng đờ, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, đôi tay rã rời không còn ra hiệu được nữa nhưng đôi môi chị thì vẫn mỉm cười.
Chị và thế hệ những cô gái mở đường năm ấy không mang theo vũ khí hạng nặng, họ chỉ có cuốc, xẻng và một trái tim yêu nước nồng nàn. Nhưng chính họ đã dùng xương máu và cả thân mình để nối liền mạch máu giao thông của Tổ quốc. Bóng dáng cô gái vẫy xe giữa dòng Long Đại đêm ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử — một đóa hoa lửa thanh xuân kiên cường, mãi mãi tỏa sáng trong trang sử vàng của dân tộc.


