Cô gái mở đường - Trên đỉnh trường sơn
Cô gái mở đường - Trên đỉnh trường sơn
Tôi rời quê lúa Thái Bình khi vừa tròn 17 tuổi. Khi ấy, tôi không nghĩ nhiều, chỉ biết rằng đất nước cần, thì mình đi.
Chúng tôi hành quân vào Trường Sơn hơn một tháng trời. Đêm đi, ngày nghỉ, tránh máy bay địch. Gian khổ là thế, nhưng chưa bao giờ chúng tôi thôi lạc quan.
Tôi vẫn nhớ đội văn nghệ xung kích của Ban Xây dựng 67 — nơi tôi gắn bó cùng 20 anh chị em. Sau này, chúng tôi trở thành một phần của Đoàn văn công “Tiếng hát át tiếng bom”. Ngày thì mở đường, đảm bảo giao thông, tối lại cất tiếng hát, rồi dạy chữ cho nhau.
Có những ngày bom vùi lấp cả đơn vị. Đồng đội bới chúng tôi lên, phủi đất đi, nghỉ một lát rồi lại tiếp tục làm việc.
Chúng tôi không nghĩ đến cái chết.
Mỗi khi cất lên những bài hát như “Cô gái mở đường”, “Trên đỉnh Trường Sơn”, trong lòng lại dâng lên một khí thế lạ kỳ. Chỉ mong sao những chuyến xe phía trước đi được nhiều hơn, nhanh hơn.
Thế là đủ để thấy hạnh phúc rồi.


