Bài viết

Cô gái mở đường trong tọa độ lửa – Ngã ba Đồng Lộc

Bài viết tái hiện câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc (1968) trong kháng chiến chống Mỹ. Qua đó, tôn vinh sự hi sinh của tuổi trẻ Việt Nam – những con người đã giữ vững mạch giao thông giữa tọa độ bom đạn ác liệt.

Hà Tĩnh24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)6 lượt xem0 lượt chia sẻ



Có những nơi không phải là địa danh, mà là vết thương của đất – nơi mỗi tấc đất đều từng mang một phần sinh mệnh con người.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những con đường không được vẽ trên bản đồ như những tuyến giao thông bình thường, mà là những “mạch máu sống” – nơi từng đoàn xe, từng chuyến hàng, từng hi vọng phải đi qua. Và để giữ cho những con đường ấy không bị đứt gãy, đã có những con người chọn đứng lại giữa tọa độ lửa.

Ngã ba Đồng Lộc, cái tên không còn xa lạ, đã có mười cô gái thanh niên xung phong – những con người trẻ tuổi, mang theo tuổi xuân của mình để giữ cho con đường không bị tắt. Trong số đó, hình ảnh của Võ Thị Tần – tiểu đội trưởng – trở thành đại diện cho một thế hệ.

Họ không cầm súng.
Họ cầm cuốc.
Cầm xẻng.
Cầm chính sự kiên trì của mình.

Bom rơi.
Đất đá vùi lấp.
Con đường bị xóa đi – hết lần này đến lần khác.

Và rồi, họ lại ra.
Lại san lấp.
Lại mở đường.

Công việc lặp lại đến mức tưởng như vô tận, nhưng mỗi lần bước ra là một lần đối diện với cái chết. Bởi ở Đồng Lộc, cái chết không đến từ một trận đánh, mà đến bất cứ lúc nào – từ trên cao, từ tiếng gầm của máy bay, từ những quả bom không báo trước.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một loạt bom trút xuống.
Đất rung lên.
Không gian như vỡ vụn.

Khi khói bụi tan đi, mười cô gái… không còn nữa.

Không có một cuộc chiến trực diện.
Không có một trận đánh để ghi vào sách.

Chỉ có một khoảnh khắc –
mà cả tuổi xuân dừng lại.

Nhưng chính khoảnh khắc ấy lại làm nên điều vĩnh viễn.

Bởi con đường họ giữ… vẫn tiếp tục.
Những chuyến xe vẫn đi qua.
Dòng chảy của chiến tranh – và của hi vọng – không bị đứt đoạn.

Người ta thường nói về chiến thắng bằng những con số, những trận đánh, những mốc thời gian. Nhưng có những chiến thắng được giữ bằng những con người không bao giờ được chứng kiến nó.

Nếu “dấu chân thời hoa lửa” là những gì còn lại sau chiến tranh, thì ở Đồng Lộc, đó không phải là dấu chân của một người.

Mà là của mười người –
dừng lại cùng một lúc,
để con đường được tiếp tục.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn