Bài viết

Cô gái mở đường Trường Sơn

Lào Cai21/05/2026Đồng đức toàn (chi đoàn bản lốm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Đây là con đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Mỹ liên tục ném bom nhằm cắt đứt tuyến chi viện của quân ta. Nhưng cũng chính nơi “tọa độ lửa” ấy, hàng vạn thanh niên xung phong đã viết nên tuổi trẻ hào hùng của mình.

Trong số đó có những cô gái tuổi chỉ mười tám, đôi mươi. Họ rời quê hương, tạm biệt mái trường và gia đình để bước vào chiến trường với chiếc ba lô nhỏ, chiếc nón tai bèo và một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ thống nhất.

Cô gái tên Liên

Câu chuyện thường được nhắc tới là về nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Bích Liên – người được đồng đội gọi thân thương là “cô Liên xung phong”. Khi mới 17 tuổi, bà đã quyết tâm xin ra trận dù gia đình hết sức ngăn cản. Vì quá quyết tâm, bà từng lấy máu ở đầu ngón tay để viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Ngày lên đường, mẹ bà khóc suốt nhiều ngày. Cô gái nhỏ bé chưa đầy 40kg phải nhét gạch vào túi quần khi khám tuyển để đủ cân nặng tiêu chuẩn. Khoảnh khắc mặc bộ quân phục rộng thùng thình, bà vừa khóc vừa cười:

“Khóc vì nhớ nhà, nhưng cười vì hạnh phúc khi được ra trận.”

Những ngày trên tuyến lửa Trường Sơn

Đơn vị của Liên được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên các tuyến đường chiến lược từ Hà Tĩnh, Quảng Bình vào Đường 9 – Nam Lào. Công việc vô cùng nguy hiểm:

  • San lấp hố bom

  • Kéo gỗ, mở đường

  • Chuyển đạn, lương thực

  • Sửa cầu, sửa ray tàu

  • Dẫn xe qua trọng điểm bom rơi

  • Ban ngày máy bay Mỹ quần thảo, bom nổ rung chuyển núi rừng. Đêm xuống, các cô gái lại cầm cuốc xẻng lao ra mặt đường sửa chữa để xe kịp hành quân vào Nam. Có khi vừa lấp xong hố bom, máy bay lại quay lại ném tiếp.

    Nhiều hôm mưa rừng xối xả, đất đỏ bám đầy người, các cô phải ăn cơm nắm giữa rừng sâu. Muỗi vắt, sốt rét, thiếu thuốc men là chuyện thường ngày. Nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là bom nổ chậm.

    Có lần, sau một trận ném bom, đơn vị nhận lệnh phải thông đường ngay trong đêm. Một quả bom chưa phát nổ nằm giữa tuyến đường. Tất cả đều hiểu chỉ cần sơ suất nhỏ là hy sinh. Nhưng nếu không xử lý kịp, đoàn xe chi viện sẽ bị chặn lại.

    Liên và đồng đội lặng lẽ tiến lên. Trong ánh đèn pin yếu ớt, họ đào đất, dò từng kíp nổ. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất. Sau nhiều giờ căng thẳng, quả bom được xử lý an toàn, tuyến đường lại thông xe.

    Khi đoàn xe vượt qua, các cô gái đứng nép bên đường vẫy tay reo vui như quên hết hiểm nguy.

    Tiếng hát át tiếng bom

    Giữa chiến trường ác liệt, tinh thần lạc quan vẫn luôn hiện hữu. Ban đêm, những cô gái Trường Sơn lại trở thành “đội văn nghệ”. Chỉ cần một thùng đạn làm sân khấu, họ có thể hát vang giữa đại ngàn:

    • “Cô gái mở đường”

  • “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”

  • “Tiến về Sài Gòn”

  • Tiếng hát giúp xua tan nỗi sợ hãi và tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội hành quân.

    Sự hy sinh không quên

    Nhiều cô gái Trường Sơn đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa. Có người chưa kịp mặc áo cưới, có người tuổi đời còn rất trẻ. Họ hy sinh để giữ cho con đường không bao giờ tắc.

    Lịch sử luôn nhắc tới:

    • 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc

  • Các nữ thanh niên xung phong Truông Bồn

  • Những nữ lái xe Trường Sơn anh dũng

  • Họ đã biến tuổi thanh xuân của mình thành “hoa lửa” – rực cháy giữa chiến tranh vì độc lập dân tộc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn