Cô gái mở đường và chiếc khăn tay
Ở trạm giao liên miền Trung, tôi gặp cô gái tên Hạnh – đội viên mở đường. Hạnh nhỏ nhắn, da đen sạm vì nắng, nhưng đôi mắt thì sáng đến lạ.
Mỗi lần xe bộ đội cần qua, Hạnh lại cầm xẻng chạy ra lấp đất, gạt đá, mở đường. Dưới bom đạn mà cô vẫn cười, vẫn nói giọng hồn nhiên:
“Còn đường là còn hy vọng, anh ạ.”
Hôm tôi lên đường ra mặt trận, Hạnh dúi vào tay tôi một chiếc khăn tay thêu vội. Trên khăn chỉ có mỗi chữ “Bình an”.
Chúng tôi không nói lời yêu, nhưng tôi biết giữa chiến tranh, chỉ một chiếc khăn thôi cũng đủ làm người ta nhớ cả đời.
Một năm sau, khi đơn vị quay lại, tôi hỏi tin Hạnh. Người dân nói đội mở đường trúng bom, Hạnh mất ngay tại chỗ.
Tối ấy, tôi ngồi một mình bên con suối, mở chiếc khăn tay đã cũ. Nước mắt tôi rơi xuống, thấm vào mảnh vải như hòa vào từng đường kim mũi chỉ.
Chiến tranh tàn nhẫn đến mức chẳng kịp cho người ta một lời từ biệt.


