Cô gái ngồi trên xe tăng dẫn đường cho bộ đội tiến vào Sài Gòn
Từ khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thị Ngọc Mỹ đã làm liên lạc cho cơ sở cách mạng tại Lái Thiêu. Trong những năm chiến tranh, bà tham gia đưa tin, vận chuyển thương binh, tiếp tế và xây dựng cơ sở. Đặc biệt, trong những ngày cuối tháng 4/1975, khi Trung đoàn 27 tiến về Sài Gòn nhưng chưa thông thuộc địa hình, bà đã tình nguyện lên xe tăng trực tiếp dẫn đường cho bộ đội.
Nguyễn Thị Ngọc Mỹ sinh ra tại ấp Phú Hội, xã Vĩnh Phú, quận Lái Thiêu, tỉnh Thủ Dầu Một cũ. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, bà chỉ học hết lớp 2 rồi nghỉ học. Năm 1967, khi mới 16 tuổi, bà bắt đầu làm nhiệm vụ liên lạc, đưa tin cho các cơ sở cách mạng hoạt động trong vùng địch kiểm soát.
Với sự nhanh nhẹn và hiểu địa bàn, cô gái trẻ được giao nhiệm vụ nắm tình hình, tiếp cận các khu vực có lực lượng đối phương hoạt động để thu thập thông tin và báo lại cho cán bộ. Trong Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, bà còn tham gia may cờ, vận chuyển lương thực, chuyển thương binh và tiếp tế cho lực lượng chiến đấu.
Cuối tháng 3/1970, bà bị bắt và bị tra khảo để khai báo về cơ sở cách mạng. Theo lời kể của bà, sau thời gian bị giam giữ, bà vẫn không cung cấp thông tin về tổ chức. Sau khi được trả tự do, bà tiếp tục hoạt động và đến năm 1973 được kết nạp vào Đảng.
Đêm 29/4/1975 – quyết định lên xe tăng
Những ngày cuối tháng 4/1975, tình hình tại Lái Thiêu rất căng thẳng. Đêm 29/4, Ngọc Mỹ đang cùng cơ sở cách mạng may cờ để chuẩn bị cho ngày giải phóng thì nghe tiếng súng từ nhiều hướng. Bà cùng những người trong cơ sở vận động người dân ở trong nhà để bảo đảm an toàn, sau đó đi nắm tình hình tại các cơ sở cách mạng.
Khi đến nhà má Sáu Ngẫu, bà gặp Trung đoàn trưởng Nguyễn Huy Hiệu cùng Ban Chỉ huy Trung đoàn 27. Lực lượng chủ lực đang tập kết tại khu vực ngã tư Hòa Lân nhưng gặp khó khăn vì chưa thông thuộc đường sá và các vị trí quân sự trong khu vực. Má Sáu Ngẫu đã cung cấp bản đồ và thông tin địa bàn.
Trong hoàn cảnh đó, Nguyễn Thị Ngọc Mỹ tình nguyện lên xe tăng dẫn đường.
Hình ảnh cô gái trẻ đội nón tai bèo ngồi trên chiếc xe tăng, trực tiếp chỉ đường cho bộ đội tiến về phía Sài Gòn đã trở thành một trong những hình ảnh đặc biệt của những ngày cuối tháng 4/1975.
Nhờ thông thuộc địa hình và có thông tin từ cơ sở, lực lượng Trung đoàn 27 tiến công các vị trí tại khu vực Củ Chi – Lái Thiêu, đánh chiếm các mục tiêu quan trọng như Vĩnh Bình và cầu sắt Lái Thiêu, tạo điều kiện cho lực lượng tiến vào trung tâm.
Chi tiết đáng nhớ
Điểm đặc biệt của câu chuyện là người dẫn đường không phải là một cán bộ quân sự chuyên nghiệp, mà là một cô gái địa phương đã nhiều năm hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát.
Bà Nguyễn Thị Ngọc Mỹ sau này kể rằng trong suốt những năm đấu tranh gian khổ, bà chưa từng rơi nước mắt; nhưng khi chứng kiến ngày đất nước thống nhất, bà đã xúc động bật khóc.
Ý nghĩa giáo dục
Câu chuyện về Nguyễn Thị Ngọc Mỹ rất phù hợp với chuyên mục “Thời hoa lửa”, nhất là khi tuyên truyền cho đoàn viên, thanh niên.
Qua câu chuyện có thể làm nổi bật hình ảnh người phụ nữ trẻ ở cơ sở, sự hiểu biết địa bàn, tinh thần trách nhiệm và vai trò của nhân dân địa phương trong những ngày cuối của cuộc kháng chiến. Đồng thời, câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu thêm rằng những dấu mốc lịch sử lớn không chỉ được tạo nên bởi các đơn vị chủ lực, mà còn có sự đóng góp của những con người bình dị phía sau chiến trường.



