CÔ GÁI NGƯ LỘC VÀ NHỮNG CHUYẾN XE KHÔNG KÍNH
Ngày ấy, từ những làng biển Hậu Lộc, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi rời mái nhà nhỏ, rời tiếng sóng biển quen thuộc để đi về phía chiến trường.
CÔ GÁI NGƯ LỘC VÀ NHỮNG CHUYẾN XE KHÔNG KÍNH
Nhân vật: Bà Nguyễn Thị Lý
Sinh năm: 1953
Quê quán: xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Ngày ấy, từ những làng biển Hậu Lộc, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi rời mái nhà nhỏ, rời tiếng sóng biển quen thuộc để đi về phía chiến trường.
Bà Nguyễn Thị Lý là một trong số đó.
Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà nhập ngũ và được điều vào lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.
Bà vẫn nhớ buổi sáng rời quê.
Biển hôm ấy lặng.
Mẹ bà đứng ở đầu ngõ, tay cứ nắm lấy vạt áo con rồi lại buông ra.
Không ai nói được câu gì dài.
Bởi ai cũng hiểu, phía trước là chiến tranh.
Những ngày đầu ở Trường Sơn, cô gái vùng biển phải học cách sống giữa rừng.
Không còn tiếng sóng vỗ vào bờ mỗi sáng.
Thay vào đó là tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng động cơ xe chạy xuyên đêm.
Chiếc xe bà lái nhiều lần bị bom đánh trúng. Kính xe vỡ hết, thân xe đầy những lỗ thủng.
Bà kể:
“Có hôm bom vừa dứt, đất còn rung mà chúng tôi đã phải lên xe đi tiếp. Không đi thì hàng không đến được đơn vị phía trước.”
Những chuyến xe thường xuất phát lúc trời tối.
Đường Trường Sơn khi ấy không giống một con đường bình thường. Đó là những đoạn dốc dựng đứng, những cua tay áo và những hố bom nối tiếp nhau.
Có những đêm bà lái xe mà không nhìn thấy đường.
Chỉ nhìn theo ánh đèn nhỏ của chiếc xe phía trước.
Có lần chiếc xe trước bị trúng bom.
Người lái xe không còn nữa.
Bà Lý dừng lại vài phút, cùng đồng đội kéo người bị thương ra khỏi cabin.
Rồi bà lại lên xe.
Bởi đoàn xe phía sau vẫn đang chờ.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bà vẫn nhớ cảm giác của bàn tay mình trên vô lăng ngày ấy.
“Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình còn trẻ quá. Mười tám, đôi mươi mà cứ tưởng mình đã già vì trải qua quá nhiều chuyện.”
Ngày hòa bình, bà trở về quê.
Mái tóc khi ấy đã không còn như ngày ra đi.
Nhưng điều bà mang về không chỉ là tuổi trẻ đã gửi lại Trường Sơn.
Đó còn là ký ức về những người đồng đội.
Những người con gái cùng tuổi bà, có người trở về, có người mãi mãi nằm lại giữa rừng.
Bây giờ, mỗi sáng nghe tiếng sóng biển Ngư Lộc, bà vẫn có lúc ngồi rất lâu bên hiên nhà.
Bà nói:
“Ngày trước tôi nhớ biển lắm. Nhưng lúc chiến tranh, chỉ dám nhớ trong lòng. Sợ nhớ quê quá lại yếu lòng.”
Rồi bà cười.
Một nụ cười của người đã đi qua những năm tháng dữ dội nhất của tuổi trẻ.



