CÔ GÁI NHỎ GIỮA NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Có những người bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp sống trọn những ngày tháng thanh xuân, đã chọn đứng giữa nơi bom đạn ác liệt nhất để bảo vệ con đường ra tiền tuyến.
Dương Thị Xuân là một người như thế.
Sinh năm 1949 tại Tùng Ảnh, Đức Thọ, Hà Tĩnh, Xuân lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 18 tuổi, cô quyết định gia nhập thanh niên xung phong.
Trước ngày lên đường, mẹ lo lắng vì Xuân còn quá trẻ. Nhưng cô gái nhỏ đã nói với mẹ rằng mình không thể ngồi yên khi quê hương còn chìm trong chiến tranh.
Xuân được biên chế vào Tiểu đội 4, Đại đội 552, làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc.
Nơi đây ngày ngày hứng chịu bom đạn. Những cô gái trẻ phải đối mặt với hiểm nguy để san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm từng đoàn xe có thể tiếp tục đi vào Nam.
Công việc tưởng như bình thường ấy lại có thể phải đánh đổi bằng mạng sống bất cứ lúc nào.
Nhưng giữa những ngày tháng khốc liệt, Xuân và đồng đội vẫn hát, vẫn cười, vẫn gọi nhau bằng những cái tên thân thương.
Ngày 24/7/1968, một trận bom lớn vừa kết thúc, tiểu đội nhận nhiệm vụ ra đường san lấp hố bom. Họ nhanh chóng hoàn thành công việc.
Thế nhưng máy bay Mỹ quay lại.
Năm quả bom rơi xuống nơi mười cô gái đang đứng.
Cả tiểu đội hy sinh.
Dương Thị Xuân khi ấy mới 19 tuổi.
Một tuổi xuân rất ngắn ngủi, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành một phần ký ức không thể quên của Ngã ba Đồng Lộc.



