Bài viết

CÔ GÁI NHỚ MẸ GIỮA NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Hải Phòng20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Xuân sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha chị từng tham gia hoạt động cách mạng từ những năm 1930–1931. Tuổi thơ của Xuân gắn với căn nhà nhỏ, người mẹ và những kỷ niệm rất bình dị của quê hương.

Học hết lớp 7, Xuân tham gia lao động tại Nhà máy đường Sông Lam. Khi chiến tranh phá hoại diễn ra, nhà máy bị bom Mỹ đánh phá. Năm 1967, Xuân cùng nhiều thanh niên trong huyện lên đường làm nhiệm vụ Thanh niên xung phong.

Cô gái trẻ đến Ngã ba Đồng Lộc, nơi bom đạn ngày đêm trút xuống những con đường phục vụ tiền tuyến.

Ở chiến trường, Xuân vẫn mang theo những ký ức về gia đình. Chị nhớ cây mít trước nhà, nhớ mẹ, nhớ những ngày được mẹ rẽ tóc. Những kỷ niệm ấy khiến hình ảnh người thanh niên xung phong trở nên gần gũi hơn bao giờ hết: họ không phải những con người không biết sợ, mà là những cô gái có gia đình, có ước mơ và có những người thân đang chờ đợi.

Trong những ngày làm nhiệm vụ, Xuân và đồng đội phải thường xuyên đối mặt với bom nổ chậm. Công việc của họ là san lấp hố bom, bảo đảm đường cho xe qua.

Chiều 24/7/1968, một trận bom đã cướp đi sinh mạng của 10 nữ thanh niên xung phong Tiểu đội 4, Đại đội 552, trong đó có Nguyễn Thị Xuân.

Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Xuân khác với những câu chuyện về các trận đánh lớn. Không có những chiến công được tính bằng số máy bay hay số vũ khí thu được. Chiến công của chị là bám đường, giữ đường và làm nhiệm vụ cho đến khi hy sinh.

Điều khiến câu chuyện ấy lay động lòng người chính là những ký ức đời thường về người mẹ, mái nhà và quê hương.

Hôm nay, khi đứng trước những con đường bình yên, thế hệ trẻ có thể không hình dung được rằng từng có những cô gái tuổi đôi mươi đã gửi lại tuổi xuân dưới những hố bom Đồng Lộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn