Cô gái nhỏ nhất đội nhưng gánh nhiều nhất
Trong ký ức của những năm tháng Thanh niên xung phong tại khu vực Lâm Thao, hình ảnh một cô gái nhỏ bé nhưng đầy nghị lực vẫn được nhiều đồng đội nhắc lại với niềm xúc động và tự hào. Đó là cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hẩu, sinh năm 1952, quê Thanh Thủy, Phú Thọ – người từng được nhớ đến như “cô gái nhỏ nhất đội nhưng gánh nhiều nhất”.
Những năm tháng tuổi trẻ của bà Nguyễn Thị Hẩu gắn liền với công trường lao động của lực lượng Thanh niên xung phong làm đường đến nhà máy Super và hoá chất Lâm Thao – nơi đất đá, bùn lầy và những quang gánh nặng trĩu là hình ảnh quen thuộc mỗi ngày. Khi tham gia đội Thanh niên xung phong, bà Hẩu khi ấy chỉ khoảng 17–18 tuổi. Dáng người nhỏ bé, mảnh mai, khiến nhiều người ban đầu không khỏi lo lắng rằng cô gái trẻ ấy sẽ khó có thể chịu đựng được những công việc nặng nhọc như đào đất, gánh đất hay san lấp nền đường. Thế nhưng, chỉ sau một thời gian ngắn, mọi người trong đội đã phải thay đổi suy nghĩ. Trong những ngày làm việc trên công trường, cô gái nhỏ bé ấy lại luôn là người đi đầu. Những chuyến quang gánh nặng đất nối tiếp nhau, hết lượt này đến lượt khác. Điều khiến đồng đội bất ngờ là số chuyến đất cô gánh mỗi ngày thường nhiều hơn cả những người khỏe mạnh hơn. Vượt nắng gắt, không ngại gian khó Có những ngày trời nắng gắt, cái nóng như đổ lửa xuống công trường. Nhiều người trong đội mệt lả, phải tranh thủ nghỉ ngơi để lấy lại sức. Nhưng cô gái nhỏ ấy vẫn lặng lẽ tiếp tục công việc. Đối với bà Nguyễn Thị Hẩu khi ấy, mỗi chuyến đất gánh đi không chỉ là một phần công việc, mà còn là trách nhiệm chung của cả tập thể. Chính suy nghĩ giản dị ấy đã giúp cô luôn giữ được tinh thần bền bỉ và quyết tâm.
Một lần, trong giờ nghỉ trưa, đồng đội tình cờ phát hiện vai cô bị trầy xước, thậm chí rớm máu. Những vết thương ấy là do quang gánh cọ xát vào vai suốt nhiều giờ liền. Khi được hỏi vì sao không dừng lại nghỉ ngơi, cô gái nhỏ chỉ mỉm cười giản dị và nói:
“Ai cũng mệt, em nghỉ thì công việc chậm.” Câu nói ngắn gọn ấy khiến nhiều đồng đội xúc động. Nó không chỉ thể hiện tinh thần trách nhiệm mà còn là minh chứng cho ý chí vượt khó của thế hệ Thanh niên xung phong thời bấy giờ. Tấm gương đẹp của một thời hoa lửa Theo lời kể của nhiều đồng đội, hình ảnh cô gái nhỏ bé nhưng luôn gánh nhiều nhất đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đội. Khi thấy cô vẫn miệt mài làm việc, nhiều người cũng tự nhắc nhở mình cố gắng hơn, không ngại gian khó.
Những ngày tháng ấy đã trôi qua, nhưng câu chuyện về bà Nguyễn Thị Hẩu vẫn được kể lại nhiều lần trong các buổi gặp mặt cựu Thanh niên xung phong. Đó không chỉ là một kỷ niệm cá nhân, mà còn là biểu tượng đẹp về tinh thần vượt khó, ý chí bền bỉ của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng gian khó. Ký ức còn mãi với thời gian Ngày nay, khi đã bước sang tuổi ngoài bảy mươi, cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hẩu vẫn sống bình dị tại quê nhà Thanh Thủy, Phú Thọ. Dáng người nhỏ bé năm nào giờ đã in dấu thời gian, nhưng tinh thần lạc quan và nghị lực sống vẫn luôn hiện hữu.
Câu chuyện về “cô gái nhỏ nhất đội nhưng gánh nhiều nhất” không chỉ là ký ức của một thời tuổi trẻ, mà còn là bài học quý giá về tinh thần trách nhiệm, sự kiên cường và lòng yêu lao động. Giữa cuộc sống hôm nay, khi những con đường đã được mở rộng, những công trình đã mọc lên khang trang, câu chuyện về bà Nguyễn Thị Hẩu vẫn là minh chứng sống động cho vẻ đẹp của thế hệ Thanh niên xung phong – những con người đã âm thầm cống hiến sức trẻ để dựng xây quê hương, đất nước bằng chính đôi vai nhỏ bé nhưng đầy nghị lực của mình.



