Cựu Thanh niên xung phong

Cô gái Phan Thiết và những chuyến tải đạn giữa chiến trường H50

Nguyễn Thị Mai là người con Phan Thiết, tham gia Đoàn vận tải H50 Quân khu VI khi tuổi đời còn rất trẻ. Bà từng giữ nhiệm vụ Chính trị viên phó C8 và được trao danh hiệu “Dũng sĩ Quyết thắng”. Những năm tháng tại H50 gắn với việc tải đạn, vận chuyển lương thực và bám giữ tuyến hành lang chiến lược. Tại Đa Kai, bà gặp người đồng đội Đào Cao Vè. Hai người cùng trải qua những năm tháng gian khổ của chiến trường rồi nên duyên vợ chồng sau ngày đất nước thống nhất.

Nghệ An16/08/2026Đoàn xã Tuy Phong (Tuy Phong)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, có rất nhiều thanh niên Bình Thuận đã rời quê hương để lên đường phục vụ cách mạng.

Nguyễn Thị Mai là một trong những cô gái như thế.

Sinh ra tại Phan Thiết, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và trở thành một chiến sĩ của Đoàn vận tải H50 Quân khu VI.

H50 là một đơn vị đặc biệt.

Nhiệm vụ của những người lính nơi đây là vận chuyển vũ khí, đạn dược, lương thực và các loại hàng hóa phục vụ chiến trường.

Đường vận chuyển đi qua những vùng rừng núi hiểm trở.

Có những đoạn phải vượt suối.

Có những lúc phải mang hàng trên vai trong nhiều giờ.

Có những chuyến đi phải thực hiện trong đêm để bảo đảm an toàn.

Những cô gái tuổi đôi mươi khi ấy không chỉ làm công việc hậu cần đơn thuần.

Họ cùng đồng đội bám tuyến, bảo vệ hành lang và sẵn sàng chiến đấu khi cần thiết.

Nguyễn Thị Mai dần trưởng thành trong môi trường ấy và được giao nhiệm vụ Chính trị viên phó C8 – Đoàn H50 Quân khu VI.

Bà còn được trao danh hiệu “Dũng sĩ Quyết thắng”.

Nhưng phía sau những danh hiệu ấy là những tháng ngày vô cùng gian khổ.

Các chiến sĩ H50 từng phải ăn lá bép, củ mì thay cơm trong những thời điểm thiếu thốn.

Có những ngày vừa vận chuyển hàng xong lại phải tiếp tục chuẩn bị cho chuyến tiếp theo.

Tuổi trẻ của họ gắn với những cung đường mà mỗi bước chân đều có thể gặp nguy hiểm.

Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành nguồn sức mạnh đặc biệt.

Tại Đa Kai, Nguyễn Thị Mai gặp người đồng đội Đào Cao Vè.

Ông Vè từng tình nguyện nhập ngũ từ tháng 8/1964, chiến đấu ở chiến trường Lào và sau đó chuyển về Đoàn vận tải H50 năm 1968.

Hai người cùng sống, cùng chiến đấu và cùng trải qua những ngày tháng gian khổ của H50.

Tình cảm giữa hai người dần hình thành từ những năm tháng cùng nhau tải đạn ra chiến trường.

Sau ngày đất nước thống nhất, họ nên duyên vợ chồng.

Một tình yêu bắt đầu giữa chiến trường đã trở thành một mái ấm trong thời bình.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Mai vì thế không chỉ là câu chuyện về một nữ Thanh niên xung phong.

Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ, tình đồng đội và tình yêu trong những năm tháng chiến tranh.

Những người trẻ khi ấy không biết cuộc chiến sẽ kéo dài bao lâu.

Họ chỉ biết phía trước còn nhiệm vụ.

Họ cùng nhau làm việc, cùng nhau vượt qua gian khổ và cùng tin rằng một ngày đất nước sẽ hòa bình.

Ngày hôm nay, Đa Kai đã trở thành một địa chỉ đỏ.

Những con đường năm xưa đã có nhiều thay đổi.

Những cô gái, chàng trai H50 ngày ấy giờ đã ở tuổi cao.

Nhưng khi trở lại vùng đất từng gắn bó với tuổi trẻ, ký ức về những ngày tải đạn, vận chuyển lương thực và những người đồng đội lại trở về như mới hôm qua.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Mai giúp thế hệ trẻ hiểu rằng lịch sử không chỉ có những trận đánh và chiến thắng. Lịch sử còn có những con người trẻ tuổi đã sống, yêu thương, hy sinh và trưởng thành giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cô gái Phan Thiết và những chuyến tải đạn giữa chiến trường H50 | Câu chuyện thời hoa lửa