Người có công giúp đỡ cách mạng

cô gái phụ trách bếp hoàng cầm tại một trạm giao liên.

cô gái phụ trách bếp hoàng cầm tại một trạm giao liên.

Hải Phòng28/02/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khói không bay và Nồi cơm dẻo

Hương mười chín tuổi, quê Lê Đại Hành. Vũ khí của cô không phải là súng trường mà là những chiếc nồi quân dụng đen nhẻm. Cô học cách nhóm Bếp Hoàng Cầm – loại bếp "không khói" huyền thoại để đánh lạc hướng máy bay địch. Giữa rừng già, việc giữ cho lửa cháy mà khói không bốc cao là một nghệ thuật sinh tử.

Bát canh lá rừng và Tình hậu phương

Có những đêm mưa tầm tã, đường trơn trượt, đoàn quân hành quân ghé qua trạm trong tình trạng đói lả. Hương cùng chị em trong tổ hậu cần lại tất tả đốt đuốc đi hái rau tàu bay, măng rừng. Bát canh nóng chỉ có chút muối và vị đắng của lá rừng nhưng tại Cổng trời Trường Sơn, nó quý giá hơn bất cứ cao lương mỹ vị nào.Lời hứa bên bếp lửaMột đêm nọ, có người lính trẻ ghé bếp xin ngụm nước, anh nhìn Hương cười: "Hết giặc, anh về quê cưới một cô gái nấu ăn ngon như em". Hương chỉ đỏ mặt, dúi vào tay anh nắm cơm nắm cháy cạnh. Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi, những "cô gái nuôi quân" như Hương trở về, mang theo ký ức về những bữa cơm kề bên lằn ranh cái chết, nơi tình đồng chí nồng đượm như hơi ấm của tro than.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn