Bài viết

cô gái tên là Lụa

Lào Cai21/05/2026Đinh Thị An (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, ở một bản nhỏ nằm nép mình bên triền núi, có một cô gái tên là Lụa. Người trong bản thường gọi cô bằng một cái tên khác – “Hoa Lửa”.

Không phải vì cô có phép màu hay điều gì kỳ lạ, mà vì mỗi khi cô xuất hiện, ánh mắt cô luôn sáng rực như ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt. Và cũng vì cô là người duy nhất trong bản dám rời quê hương, bước vào con đường đầy gian khổ để tham gia đội thanh niên xung phong.

Ngày Lụa lên đường, mẹ cô chỉ kịp gói cho cô một nắm xôi ngô và một chiếc khăn thổ cẩm đã sờn. Bà không khóc, chỉ nắm chặt tay con gái và nói:
“Con đi, hãy sống như ngọn lửa. Có thể nhỏ bé, nhưng đừng bao giờ tắt.”

Câu nói ấy theo Lụa suốt chặng đường dài.

Ở đơn vị, Lụa được phân công mở đường, san lấp hố bom, và dẫn đoàn xe qua những cung đường đầy nguy hiểm. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng mỗi bước đi đều có thể đối mặt với cái chết.

Một lần, trong đêm mưa lớn, một đoạn đường huyết mạch bị sập do bom đánh. Xe chở hàng cứu trợ bị mắc kẹt, phía trước là hố sâu, phía sau là bom chưa nổ còn rải rác.

Không ai dám tiến lên.

Lụa đứng lặng vài giây. Rồi cô bước ra khỏi hầm trú ẩn.

Một đồng đội kéo tay cô lại:
“Nguy hiểm lắm! Chờ sáng đi!”

Nhưng Lụa chỉ nói nhỏ:
“Nếu chờ sáng, có thể sẽ có thêm người không chờ được nữa.”

Cô khoác áo mưa, cầm đèn pin và từng bước tiến vào màn mưa đen đặc. Ánh đèn nhỏ bé của cô rung lên giữa gió, giống như một ngọn lửa yếu ớt giữa bão tố.

Cô dò từng bước, đánh dấu từng đoạn an toàn, rồi quay lại dẫn đường cho xe vượt qua. Khi chiếc xe cuối cùng qua khỏi, Lụa kiệt sức, ngã xuống bên vệ đường.

Nhưng điều kỳ lạ là, khi đồng đội chạy tới, họ vẫn thấy ánh đèn pin trên tay cô chưa tắt. Nó le lói giữa mưa, giống như một bông hoa đỏ rực đang cháy lên giữa đêm tối.

Sau này, người ta kể lại câu chuyện ấy và gọi cô là “Hoa Lửa” – bông hoa không mọc từ đất, mà mọc từ lòng dũng cảm; không cần ánh nắng, mà vẫn rực sáng giữa bom đạn.

Ngày hòa bình lập lại, người ta không còn thấy Lụa nữa. Có người nói cô đã hy sinh trong một trận mở đường cuối cùng. Nhưng cũng có người tin rằng, ở đâu đó giữa những con đường mới, giữa những cây cầu vững chãi hôm nay, vẫn còn ánh sáng của “Hoa Lửa” âm thầm soi đường.

Và mỗi khi có đoàn xe đi qua những cung đường cũ, người ta lại nhắc nhau một điều:

“Có những ngọn lửa không cháy để thiêu rụi, mà cháy để dẫn đường.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn