Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÔ GÁI THÁI BÌNH THU GOM LÁ DONG GÓI BÁNH GỬI TIỀN TUYẾN

Câu chuyện về một cô gái Thái Bình lặng lẽ thu gom lá dong, gói bánh chưng, bánh tẻ gửi ra tiền tuyến, góp phần nuôi dưỡng tinh thần và thể lực của bộ đội trong chiến tranh.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ thiếu đạn, mà còn thiếu bữa ăn đủ đầy và hơi ấm quê nhà. Ở Quỳnh Phụ, có một cô gái tên Bùi Thị Hảo, người đã dành cả tuổi thanh xuân để gom từng chiếc lá dong, gói từng chiếc bánh gửi ra tiền tuyến.

1. Lá dong – thứ không ghi trong sổ sách

Lá dong không phải lương thực chiến lược. Nhưng không có nó, không có bánh. Và không có bánh, bộ đội thiếu đi một phần quê hương trong balô.

Hảo khi ấy mới mười sáu tuổi. Nghe tin xã vận động gói bánh gửi bộ đội, cô xung phong đi thu gom lá dong từ các vùng ven sông, ven đầm.

2. Đi gom lá giữa bom đạn

Lá dong phải tươi, không rách. Muốn có, phải đi xa. Hảo cùng mấy chị em chèo thuyền nhỏ, lội bùn, băng qua bãi hoang.

Có lần máy bay địch xuất hiện, cả nhóm chui xuống đầm, ôm bó lá trên đầu để tránh nước làm nát.

Hảo nói:
“Lá hỏng thì bánh không ngon, lính ăn không vui.”

3. Những đêm gói bánh không ngủ

Lá mang về được rửa sạch, hong khô. Đêm đến, cả xóm quây quần gói bánh. Hảo gói rất nhanh, rất chặt. Bánh vuông vức, buộc lạt đều.

Bàn tay cô phồng rộp, rớm máu vì lạt tre. Nhưng không ai nghỉ.

Bếp lửa đỏ suốt đêm. Bánh chín, được vớt lên, lau khô, đóng gói gửi đi ngay trong đêm.

4. Bánh đến tiền tuyến

Có thư bộ đội gửi về:
“Bánh quê ăn giữa rừng mà như ở nhà.”

Hảo đọc thư, lặng đi. Cô không biết người viết là ai, còn sống hay đã hy sinh. Nhưng cô tin:
Chiếc bánh ấy đã đến đúng lúc.

Sau chiến tranh, Hảo lập gia đình, làm ruộng. Nhưng mỗi dịp Tết, khi gói bánh chưng, cô vẫn chọn lá dong đẹp nhất, gói thật chặt, như gói lại cả một thời tuổi trẻ gửi vào lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn