CÔ GÁI THANH NIÊN XUNG PHONG Ở NGÃ BA LỬA
Ngã ba ấy không có tên trên bản đồ, nhưng ai từng đi qua thời chiến đều nhớ. Đó là nơi giao nhau của những tuyến đường tiếp tế quan trọng, nơi bom đạn dội xuống gần như mỗi ngày.
Ở đó, có một đội thanh niên xung phong toàn con gái. Họ còn rất trẻ, có người vừa rời ghế nhà trường, có người chưa từng đi xa khỏi làng. Nhưng tất cả đều giống nhau ở một điều: đôi mắt sáng và ý chí không lùi bước.
Trong đội, Lan là người nhỏ tuổi nhất. Mới mười tám, Lan thường mang theo một cuốn sổ nhỏ, ghi lại những việc đã làm trong ngày: hố bom nào đã được lấp, đoạn đường nào đã thông, đoàn xe nào đã qua an toàn.
Công việc của họ không đơn giản. Mỗi khi máy bay địch rút đi, họ lại lao ra đường. Đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan, nhưng nếu chậm một chút thôi, đoàn xe tiếp tế có thể bị kẹt lại, và tiền tuyến sẽ thiếu lương thực, đạn dược.
Một đêm tháng bảy, trời mưa lớn. Bom vừa dội xuống tạo thành một hố sâu ngay giữa tuyến đường. Đội thanh niên xung phong lập tức nhận nhiệm vụ san lấp. Lan cùng đồng đội gánh đất, chuyển đá trong mưa, bùn ngập đến đầu gối.
Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên từ phía xa. Máy bay quay lại ném bom lần nữa. Mọi người lao vội vào hầm trú ẩn, nhưng Lan nhìn ra con đường đang bị tắc lại bởi hố bom chưa kịp lấp xong.
Không chần chừ, cô chạy ra ngoài.
“Lan! Quay lại!” tiếng ai đó hét lên trong mưa.
Nhưng Lan không dừng lại. Cô cùng hai người nữa lao vào hố bom, cố lấp nốt phần đất cuối cùng. Chỉ vài phút sau, con đường đã có thể cho xe đi qua.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe đầu tiên vang lên từ xa.
“Xe đến rồi!” ai đó reo lên.
Đoàn xe vượt qua an toàn. Lan đứng bên vệ đường, áo ướt sũng, tay dính đầy bùn đất, nhưng ánh mắt ánh lên một niềm vui lặng lẽ.
Không ai biết, trong trận bom sau đó không lâu, Lan đã bị thương khi đang rà lại tuyến đường. Trước khi được đưa đi, cô chỉ kịp nói với đồng đội:
“Nếu có hố bom mới… nhớ lấp nhanh nhé. Xe không chờ mình đâu.”


