Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÔ GÁI THÔN QUÊ CỨU MỘT PHI CÔNG BỊ THƯƠNG

Cô Tình là một cô gái thôn quê hiền lành, chịu thương chịu khó, sống bằng nghề cấy lúa và đan giỏ tre. Dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, cô nổi tiếng là người gan dạ, sẵn sàng giúp đỡ mọi người, đặc biệt trong những năm chiến tranh ác liệt.

Hưng Yên12/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, những trận ném bom ác liệt của không quân Mỹ liên tiếp trút xuống vùng đồng bằng Bắc Bộ. Tiên Lãng – quê hương cô Tình – trở thành khu vực trọng điểm bị máy bay địch quần thảo ngày đêm. Những nếp nhà tranh, những luống lúa xanh mướt đều có thể trở thành mục tiêu bất cứ lúc nào.

Một buổi trưa tháng sáu, khi đang ra đồng gánh nước tưới ruộng, cô Tình nghe tiếng động cơ máy bay ầm ầm trên bầu trời. Tiếng đạn phòng không của ta vang lên dữ dội. Chỉ ít phút sau, một tiếng nổ lớn dội xuống cánh đồng phía bìa làng. Cô giật mình thấy một chiếc máy bay bị trúng đạn, lảo đảo rồi rơi xa dần.

Giữa khói bụi mù mịt, một bóng người bung dù, rơi xuống khu vực đầm lau phía sau cánh đồng. Không chần chừ, cô Tình quăng gánh nước, chạy băng qua con mương, len lỏi vào đám cỏ rậm.

Tới nơi, cô thấy một người đàn ông mặc bộ đồ bay bị thương ở vai, khuôn mặt lấm lem khói bụi. Đó là một phi công của ta. Anh cố đứng dậy nhưng ngã quỵ xuống vì mất máu. Cô Tình hốt hoảng:

“Anh ơi, đừng cử động! Để em giúp!”

Nhìn thấy máy bay địch đang vòng lại, cô lập tức cởi chiếc khăn nâu, xé ra để băng tạm vết thương cho anh. Rồi cô dìu phi công men theo lối mòn nhỏ, dẫn vào hầm bí mật mà dân làng đào từ lâu để phòng quân địch càn quét.

Suốt gần nửa ngày, máy bay địch lượn vòng truy tìm, bắn phá khu vực. Trong hầm, cô Tình chắt từng ngụm nước, nắm cơm mang sẵn từ nhà để cứu anh phi công đang dần kiệt sức. Buổi tối, khi trời tắt nắng và địch đã rút, cô âm thầm gọi đội dân quân đến đưa anh về trạm quân y xã.

Trước khi đi, anh phi công nắm tay cô thật chặt, giọng nghẹn lại:

“Nếu không có cô, có lẽ tôi đã không còn cơ hội quay về đơn vị. Cảm ơn cô gái nhỏ của làng quê này.”

Cô Tình chỉ cúi đầu cười:

“Giúp bộ đội là bổn phận của người dân trong vùng chiến. Em chỉ làm điều ai cũng sẽ làm.”

Câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm của cô lan khắp Tiên Lãng. Cô gái chân đất, mộc mạc nhưng luôn sáng lên vẻ đẹp của sự nhân hậu và tinh thần yêu nước — một biểu tượng lặng thầm của hậu phương lớn trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GÁI THÔN QUÊ CỨU MỘT PHI CÔNG BỊ THƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa