CÔ GÁI TNXP DẪN XE QUA ĐÈO TRONG ĐÊM TỐI
Trong những đêm tối mịt mùng không đèn, không trăng, một cô gái TNXP quê Thái Bình đã dùng chính thân mình làm “cột mốc sống”, dẫn đoàn xe vượt đèo an toàn giữa bom đạn.
Đèo ban ngày đã khó.
Đèo ban đêm thì chỉ dành cho những người không được phép sợ.
Tôi làm nhiệm vụ dẫn xe. Không đèn. Không bật máy lớn. Xe đi trong im lặng. Chỉ có tiếng bánh nghiến trên đá và nhịp tim đập trong ngực.
Cao trào đầu tiên là đêm không trăng. Mây phủ kín. Đèo như nuốt chửng ánh sáng. Tôi đi trước đầu xe, tay cầm cọc tiêu nhỏ, chân dò từng bước.
Chỉ cần lệch vài chục phân, xe có thể lao xuống vực.
Cao trào lớn nhất là khi máy bay địch xuất hiện bất ngờ. Pháo sáng bật lên, chiếu trắng cả sườn núi. Tôi đứng sững giữa đường, không kịp tránh.
Lúc ấy, tôi hiểu: nếu tôi chạy, xe sẽ lạc hướng.
Tôi đứng yên.
Bom nổ phía xa. Đất đá rơi lả tả. Tôi giơ tay làm hiệu cho xe đi tiếp. Khi đoàn xe qua hết, tôi mới thấy chân mình run rẩy, không đứng vững nổi nữa.
Có người hỏi tôi: “Con gái sao gan thế?”
Tôi không biết trả lời sao. Tôi chỉ nghĩ đơn giản:
nếu mình không đứng đó, đoàn xe sẽ không qua được.
Sau hòa bình, tôi trở về quê, làm mẹ, làm bà. Nhưng mỗi khi đi qua con đê làng trong đêm tối, tôi vẫn nhớ những đêm dẫn xe qua đèo Trường Sơn – nơi một cô gái đã học cách đứng vững giữa sợ hãi.



