CÔ GÁI TNXP LẤP BOM NỔ CHẬM TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN (1)
Một cô gái TNXP quê Thái Bình đã nhiều lần trực tiếp xử lý bom nổ chậm trên tuyến đường Trường Sơn, đối diện cái chết trong gang tấc để giữ mạch giao thông chi viện chiến trường.
Tần nhỏ người. Ít nói.
Nhưng khi bom rơi, Tần luôn là người bước ra trước.
Chúng tôi vào Trường Sơn năm 1970. Công việc chính là mở đường, san lấp hố bom. Nhưng nguy hiểm nhất là bom nổ chậm – thứ vũ khí gieo chết chóc cả khi máy bay đã rút.
Cao trào đầu tiên là lần Tần xung phong xử lý một quả bom lớn nằm giữa đường. Bom cắm sâu, chỉ còn kíp nhô lên. Nếu không xử lý, đoàn xe không thể qua.
Tần cởi giày, đi chân trần để cảm nhận rung động. Tay cầm xẻng, từng nhát đất được xúc lên chậm rãi. Mặt Tần tái đi. Mồ hôi nhỏ xuống đất.
Chúng tôi đứng xa, tim thắt lại.
Có lần khác, bom bất ngờ phát nổ khi Tần vừa rút kíp an toàn. Đất đá vùi kín. Khi đào lên, chúng tôi thấy Tần bất tỉnh, người đầy thương tích. Nhưng Tần sống.
Cao trào lớn nhất là đêm mưa rừng năm 1972. Địch đánh trúng trọng điểm. Nhiều bom nổ chậm rải kín đường. Tần cùng tổ ở lại xử lý suốt đêm. Có lúc Tần nói nhỏ: “Nếu tao không về, nhớ gửi lời cho mẹ.”
Nhưng Tần về. Với vết thương suốt đời ở chân.
Sau chiến tranh, Tần trở lại Thái Bình. Lấy chồng. Làm ruộng. Đi lại khó khăn. Nhưng Tần chưa bao giờ than.
Có lần tôi hỏi: “Mày có sợ không?”
Tần cười: “Sợ chứ. Nhưng nếu mình không làm thì ai làm?”
Bom đã im. Đường Trường Sơn đã lùi xa. Nhưng với chúng tôi, hình ảnh cô gái nhỏ cúi mình trước quả bom vẫn còn nguyên vẹn – như một biểu tượng của lòng dũng cảm thầm lặng.



