Cô gái TNXP Sóc Trăng và những chuyến đò vượt sông Hậu trong đêm tối
Năm 1971, khi vừa tròn 16 tuổi, bà tình nguyện vào lực lượng thanh niên xung phong, được biên chế vào Đội nữ TNXP 8, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược qua sông Hậu về đêm để tiếp tế cho chiến trường miền Tây. Bà kể: "Mỗi đêm, chúng tôi phải chèo đò qua sông, mang theo những bao gạo và thùng đạn nặng. Sông Hậu khi ấy rộng lớn, nước chảy xiết, lại bị tàu chiến địch tuần tra. Có những đêm trời tối đen như mực, không thấy gì, chỉ biết dựa vào tiếng nước để định hướng. Tôi đã nhiều lần tưởng mình chết đuối vì sóng lớn, nhưng rồi lại vẫn tiếp tục".
Bà nhớ mãi một đêm định mệnh tháng 7/1973, khi đoàn đò của bà bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Quả bom nổ cách đò của bà khoảng 30 mét, sóng lớn làm lật đò. Bà bị cuốn trôi nhưng may mắn bám được vào một bụi cây ven bờ. Một đồng đội của bà đã hy sinh ngay dưới dòng sông. Bà và đồng đội còn lại bơi vào bờ, ôm nhau khóc trong mưa đêm.
Sau chiến tranh, bà trở về Sóc Trăng làm nông, lập gia đình và tham gia Hội Cựu TNXP. Ở tuổi 70, bà vẫn thường kể cho con cháu nghe về những chuyến đò vượt sông Hậu trong đêm tối và tình đồng đội thiêng liêng.



