Cô gái TNXP và tiếng gọi “đồng đội”
Đối với Lê Thị Nhàn, từ “đồng đội” mang một ý nghĩa đặc biệt. Những cô gái trẻ năm xưa không cùng quê nhưng đã trở thành người thân trong những tháng ngày gian khó. Tình cảm ấy vẫn được bà gìn giữ sau hơn nửa thế kỷ.
Nhàn nhớ rằng ngày đầu vào đơn vị, bà chưa quen ai.
Những cô gái xung quanh đều xa lạ.
Nhưng chỉ vài tuần sau, họ đã trở nên thân thiết.
Ai có việc khó thì mọi người cùng làm.
Ai nhớ nhà thì những người còn lại tìm cách động viên.
Có lần Nhàn bị mệt, mấy người bạn thay nhau làm phần việc của bà.
Khi khỏe lại, bà muốn làm bù nhưng mọi người không đồng ý.
“Đồng đội là phải giúp nhau”, một người bạn nói.
Câu nói ấy theo bà suốt cuộc đời.
Sau chiến tranh, mỗi người một cuộc sống.
Có người ở lại quê, có người chuyển đi nơi khác.
Nhưng cứ khi nào có dịp gặp mặt, họ lại gọi nhau bằng những cái tên ngày xưa.
Nhàn nói rằng tuổi trẻ của mình có thể đã qua, nhưng tình đồng đội thì không.
Đó là thứ tình cảm được hình thành từ những ngày cùng nhau vượt qua khó khăn.
Và càng nhiều năm trôi qua, bà càng hiểu giá trị của hai tiếng “đồng đội”.



