Cô Gái Trên Tuyến Lửa 1C
Câu chuyện về bà Lê Thị Hương (74 tuổi, Cần Thơ), một cựu thanh niên xung phong (TNXP) từ năm 16 tuổi, hoạt động trên tuyến đường vận tải chiến lược 1C trong kháng chiến chống Mỹ. Hình ảnh trung tâm là cô gái Cà Mau cùng đồng đội chèo xuồng, vác xuồng, lội bộ qua rừng tràm, kênh rạch đầy bom đạn và đỉa, để chở vũ khí, lương thực từ biên giới Campuchia về chiến trường miền Tây Nam Bộ. Câu chuyện khắc họa đời sống vô cùng gian khổ, thiếu thốn (ăn rau rừng, mặc một bộ đồ duy nhất, bệnh tật) và sự d
Gánh Con Đường Trên Vai
Khi tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển bị phong tỏa, một con đường khác phải được mở ra trên mặt đất để giữ cho huyết mạch chi viện không bao giờ đứt. Đó là tuyến đường 1C - con đường huyền thoại nối từ Tây Ninh xuống tận Cà Mau. Và ở đó, có hình ảnh của những chàng trai, cô gái mười tám, đôi mươi, mà một trong số họ là cô TNXP Lê Thị Hương, người con gái Cà Mau mới 16 tuổi đã gánh trên vai sứ mệnh của cả dân tộc.
Năm 1966, khi mới 16 tuổi, Lê Thị Hương tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Lý tưởng của cô được nuôi dưỡng từ chính gia đình: bốn người anh chị đã lên đường trước, và nỗi đau mất mẹ từ thuở lên năm vì sự tàn bạo của giặc. Cô được biên chế vào đại đội Nguyễn Việt Khái 2, đảm nhận chặng vận chuyển ác liệt từ biên giới Campuchia về Hà Tiên.
Công việc của họ là chở "hàng". "Hàng" ở đây là gạo, súng đạn, thuốc men. Phương tiện là những chiếc xuồng ba lá. Nhưng tuyến đường 1C không đơn thuần là sông nước. Nó là sự kết hợp của cả đường thủy và đường bộ một cách khắc nghiệt nhất. Có đoạn, họ chèo xuồng xuyên rừng tràm Hà Tiên trong mùa nước nổi. Có đoạn, nước cạn, họ phải vác xuồng lên vai mà đi bộ. Trên vai mỗi người lúc nào cũng có ít nhất 30 kg hàng hóa. "Đất lún ngang hông, ba lô chấp tới nước", bà Hương nhớ lại.
Cuộc sống nơi rừng sâu là một chuỗi ngày thử thách. Họ thiếu thuốc men, nhiều đồng đội gục ngã vì sốt rét. Họ chỉ có một bộ quần áo duy nhất mặc đến "dính da", tắm nước phèn mặn nên người đầy ghẻ lở. Bữa ăn là cơm độn với rau rừng, vì gạo phải dành để chuyển vào chiến trường. Nhưng thử thách lớn nhất đến từ kẻ thù. Kênh Vĩnh Tế - ranh giới tự nhiên với Campuchia - là cửa tử. Địch bắn phá dữ dội và thả đỉa xuống sông. Mỗi lần vượt sông, họ vừa phải bơi lặng lẽ, vừa phải gánh trên mình ba lô, súng đạn, vừa phải chịu đựng những con đỉa bám đầy chân.
Nguy hiểm hơn, địch còn dùng chiến thuật phục kích. Chúng dùng thuyền thả trôi theo dòng để không gây tiếng động, bất ngờ chạm trán với các đoàn vận tải của ta. Trong những trận đánh ấy, nhiều đồng đội của bà Hương đã anh dũng hy sinh hoặc bị bắt, nhưng không một ai khai báo. Sự mất mát ấy không làm nhụt chí, mà khiến họ càng mưu trí hơn, luôn thay đổi lộ trình, biến tuyến đường 1C thành một mạng lưới linh hoạt, khiến địch không bao giờ nắm bắt được.
Sau khi hoàn thành sứ mệnh trên tuyến lửa 1C, bà Hương chuyển sang làm quân y ở miền Đông. Tại đây, bà gặp người yêu, một y tá quân y. Chiến tranh lại một lần nữa chia cắt họ, khi bà hành quân ra Bắc. Mãi đến sau ngày thống nhất, trong một sự tình cờ hiếm có, họ mới tìm lại được nhau ở Sài Gòn, kết hôn và cùng nhau về Cần Thơ xây dựng gia đình. Tình yêu thời chiến, trải qua bao thử thách, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái trong hòa bình.
Câu chuyện của bà Lê Thị Hương không chỉ là ký ức về sự gian khổ và dũng cảm. Đó còn là biểu tượng của một thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn" ngay trên đồng bằng, dùng sức trẻ, trí tuệ và máu xương để giữ vững con đường sống cho cách mạng. Họ chính là những mắt xích thầm lặng, không thể thiếu trong bản anh hùng ca vĩ đại của dân tộc.



