CÔ GÁI TRƯỜNG SƠN
Tôi từng nghe bà kể về một người con gái – người mà bà gọi bằng cái tên rất đỗi thân thương: chị Lan. Không phải người thân ruột thịt, nhưng lại là ký ức mà bà không bao giờ quên.
Chị Lan năm ấy mới tròn đôi mươi. Ở cái tuổi mà người ta còn mơ về những giấc mơ bình dị – một mái nhà nhỏ, một gia đình ấm áp – chị lại khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, rời quê hương để vào tuyến lửa Trường Sơn.
Ngày lên đường, chị chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ. Trong đó có vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và tấm ảnh gia đình đã cũ. Bà kể, hôm tiễn chị đi, mẹ chị khóc rất nhiều. Nhưng chị chỉ cười, một nụ cười nhẹ tênh mà kiên định:
“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo.”
Nhưng chiến tranh đâu dễ dàng như một lời hứa.
Ở Trường Sơn, chị Lan cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn, san lấp hố bom. Bom rơi ngày đêm, đất đá tung lên như bão. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm ép sát xuống đất, lặng im giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Thế nhưng, giữa khốc liệt ấy, họ vẫn sống rất “trẻ”. Họ hát cho nhau nghe giữa rừng, viết nhật ký dưới ánh đèn dầu leo lét, và đôi khi còn đùa vui để quên đi cái chết luôn rình rập.
Bà tôi từng đọc được một trang nhật ký của chị Lan, dòng chữ run run nhưng đầy hy vọng:
“Nếu ngày mai tôi không còn, xin hãy nhớ rằng tôi đã sống những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ – vì Tổ quốc.”
Một buổi chiều, khi đơn vị đang san lấp con đường vừa bị bom cày nát, một trận bom bất ngờ ập xuống. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Khi khói bụi tan đi, người ta không còn thấy chị Lan đâu nữa…
Chị đã nằm lại nơi rừng Trường Sơn, ở cái tuổi mà cuộc đời còn chưa kịp nở trọn.
Bà nói, đến tận bây giờ, mỗi lần nhắc đến chị, bà vẫn nghẹn lại. Không phải vì nỗi đau, mà là vì sự tự hào. Một cô gái nhỏ bé, nhưng đã sống một cuộc đời lớn lao.
“Thời hoa lửa” của chị Lan không có hoa hồng, chỉ có lửa và khói. Nhưng chính trong lửa đỏ ấy, những con người như chị đã tỏa sáng rực rỡ nhất.
Còn chúng ta hôm nay – những người trẻ được sống trong hòa bình – liệu đã sống xứng đáng với những hy sinh ấy chưa?
Không cần phải ra chiến trường, nhưng mỗi người đều có thể “giữ lửa” theo cách của riêng mình: học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, và không ngừng cố gắng vì một Việt Nam ngày càng phát triển.
Vì đâu đó, trong màu xanh của hôm nay, vẫn có bóng dáng của những người như chị Lan – những bông hoa đã nở rực rỡ trong thời hoa lửa.



