Bài viết

Cô gái tuổi hai mươi giữa đại ngàn

Rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ, Hương tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Giữa bom đạn, cô cùng đồng đội giữ cho những con đường luôn được thông suốt.

Hà Tĩnh22/08/2026Nguyễn Vũ Lâm (Đắk Sắk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hương nhập ngũ vào một buổi chiều tháng năm.

Cha cô đứng ngoài sân, không nói nhiều. Mẹ thì cứ sửa đi sửa lại chiếc khăn quàng trên cổ con gái.

Hương cười:

“Con đi ít lâu rồi sẽ về.”

Không ai biết “ít lâu” ấy sẽ kéo dài bao nhiêu năm.

Trên tuyến đường Trường Sơn, công việc của Hương và những người đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm và chăm sóc thương binh.

Có những ngày họ làm việc dưới mưa.

Có những đêm ánh sáng từ những trận bom khiến cả khu rừng sáng lên trong chốc lát.

Sau mỗi trận bom, họ lại cầm cuốc xẻng bước ra.

Không phải vì họ không biết sợ.

Mà bởi phía sau con đường ấy là những đoàn xe, những người lính và cả một cuộc chiến đang tiếp diễn.

Hương thường giữ trong túi áo một tấm ảnh gia đình.

Mỗi khi nhớ quê, cô lại lấy ra nhìn.

Cô nhớ căn bếp nhỏ, nhớ tiếng mẹ gọi và nhớ những buổi chiều Hà Tĩnh đầy gió.

Nhưng tuổi trẻ của Hương đã nằm lại giữa những năm tháng ấy.

Sau chiến tranh, những người đồng đội còn sống trở về.

Có người lập gia đình.

Có người trở thành công nhân, giáo viên.

Còn Hương chỉ còn lại trong những câu chuyện mà đồng đội kể lại.

Một cô gái tuổi đôi mươi từng đi qua mùa hoa lửa, mang theo giấc mơ rất bình dị: được sống một cuộc đời bình thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn