Cô gái vá áo giáp cho quân sĩ
Vào thời Hoa Lư, trong doanh trại gần Gia Viễn có một cô gái tên Nhàn. Cha cô là thợ may áo giáp cho quân đội nhưng đã mất trong một trận chiến. Sau khi cha mất, Nhàn tiếp tục nghề của ông, ngày đêm may vá áo giáp cho binh lính. Áo giáp thời đó làm bằng vải dày và da, rất dễ rách sau nhiều trận chiến. Nếu không được sửa kịp thời, lính ra trận sẽ rất nguy hiểm. Một ngày, quân giặc tấn công bất ngờ khiến quân triều đình phải ra trận gấp. Rất nhiều áo giáp chưa kịp sửa chữa. Nhàn nghe tin liền thức trắng nhiều đêm để vá lại áo giáp cho kịp giao cho quân sĩ. Tay cô bị kim đâm chảy máu, nhưng vẫn không dừng lại. Có người khuyên: — Cô chỉ là thợ may, không cần vất vả như vậy. Nhàn trả lời: — Nếu áo giáp không chắc, thì người lính ngoài trận sẽ dễ mất mạng. Nhờ những bộ áo giáp được sửa kịp thời, quân sĩ có thêm sự bảo vệ trong trận chiến lớn sau đó. Trong trận đánh, nhiều người lính đã thoát chết nhờ lớp áo giáp dày được Nhàn vá lại. Sau chiến thắng, vị tướng nói: — Ngươi không cầm giáo nhưng đã cứu được nhiều người. Nhàn chỉ cúi đầu: — Con chỉ làm cho họ yên tâm khi ra trận. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn kể về cô gái vá áo giáp — người đã bảo vệ quân đội bằng đôi tay nhỏ bé nhưng kiên cường.



