Cô gái vá đường trong “chảo lửa” Khe Sanh a3k81
Trong kháng chiến, địa bàn Khe Sanh (Quảng Trị) được ví như "chảo lửa". Thế nhưng, sức tàn phá của bom đạn không đẩy lùi được ý chí mở đường để xe ra tiền tuyến của thanh niên xung phong, trong đó có bà Nguyễn Thị Rẩy.
Cựu thanh niên xung phong (TNXP) Nguyễn Thị Rẩy năm nay 75 tuổi, hiện sống tại xã Nhơn Ái, TP.Cần Thơ. Tóc đã bạc và bị lãng tai, nhưng bà còn rất minh mẫn. Bà nhớ rõ 3 năm (1968-1971) làm nhiệm vụ mở đường ở Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị) để những đoàn xe vào Nam chiến đấu. Hơn 50 năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại bà vẫn rất xúc động và tự hào, bởi những năm tháng đó là ký ức tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân.
Bà Rẩy sinh ra ở tỉnh Thanh Hóa. Từ nhỏ, bà đã mong được góp sức đuổi giặc, giành lại độc lập, hòa bình. Năm 18 tuổi, bà đăng ký tham gia TNXP, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ của Tổ quốc. Năm 1968, sau nửa tháng đi bộ, đơn vị của bà Rẩy dừng chân ở Đường 9 - Khe Sanh. Tuyến đường này có tầm chiến lược rất quan trọng, là chiến tuyến sinh tử phải giữ bằng mọi giá.
Chiến trường khắc nghiệt, nhưng hàng trăm nam nữ TNXP khi ấy vẫn hăng hái dấn thân, coi nhẹ hiểm nguy. Ngoài lý tưởng cống hiến, bà còn được hun đúc tinh thần yêu nước từ gia đình khi cha, anh chị đều tham gia kháng chiến, mẹ là hậu phương vững chắc.
Vào đất lửa Quảng Trị, đơn vị của bà đóng quân trong rừng, thường xuyên đối mặt với bom đạn. Họ tự trồng rau, chăn nuôi để cải thiện đời sống và còn chia sẻ lương thực với đồng bào.
Công việc chính của họ là vá đường, mở đường để đảm bảo giao thông. Ban ngày tránh bom đạn, ban đêm họ băng rừng ra làm việc. Địch phá tới đâu, họ sửa tới đó. Công việc vô cùng gian khổ, phải khiêng đá, nổ mìn, đối mặt với hiểm nguy từ bom mìn và địa hình hiểm trở. Nhiều đồng đội đã hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Dù vậy, ý chí của họ không hề lay chuyển. Nhờ sự kiên cường ấy, tuyến đường 9 - Khe Sanh luôn được thông suốt, góp phần vận chuyển quân và hàng hóa vào chiến trường miền Nam.
Năm 1971, bà Rẩy trở về nghỉ dưỡng và lập gia đình với người bạn học cũ, cũng là một người lính. Sau ngày cưới, chồng bà tiếp tục ra chiến trường. Mãi đến sau ngày đất nước thống nhất, hai người mới đoàn tụ và cùng nhau xây dựng cuộc sống tại Cần Thơ.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Rẩy không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là biểu tượng cho tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên xung phong. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của cha anh.



