CÔ GÁI VÁ ĐƯỜNG TRONG ĐÊM
CÔ GÁI VÁ ĐƯỜNG TRONG ĐÊM
Những năm tháng không thể nào quên
Nguyễn Thị Rẩy sinh ra tại Thanh Hóa. Năm 18 tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu quê hương, cô gái trẻ đã tình nguyện lên đường gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Năm 1968, sau nửa tháng hành quân bộ, đơn vị của Nguyễn Thị Rẩy có mặt tại Đường 9 – Khe Sanh, Quảng Trị – một trong những địa bàn chiến đấu ác liệt của chiến trường miền Nam. Tại đây, những cô gái tuổi đời còn rất trẻ được giao nhiệm vụ giữ đường, sửa đường, lấp hố bom, bảo đảm cho những đoàn xe chở bộ đội, vũ khí, lương thực và thuốc men có thể vượt qua tuyến lửa, tiếp tục hành quân về phía Nam.
Ban ngày, máy bay địch liên tục trinh sát, ném bom, biến những cung đường thành những “tọa độ lửa”. Vì vậy, khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc những cô gái thanh niên xung phong bắt đầu công việc.
Dưới ánh sáng chập chờn của những ngọn đèn, họ mang cuốc, xẻng, đá và những dụng cụ thô sơ ra tuyến đường. Bom đánh đến đâu, họ lại vá đường đến đó. Những hố bom sâu hoắm được lấp lại bằng đất đá; những đoạn đường bị cày nát lại được san phẳng để sáng hôm sau, những đoàn xe tiếp tục lăn bánh.
Để có đá sửa đường, các cô phải tự tay phá đá từ những sườn núi. Công việc tưởng như bình thường ấy lại luôn cận kề hiểm nguy. Có những lần, khi hai người cùng khiêng một bao đá, đá bất ngờ lăn xuống theo hướng không thể kiểm soát. Hai người đồng đội không kịp chạy và đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng sáng hôm sau, con đường vẫn phải thông.
Những người còn lại gạt nước mắt, tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng. Họ lại lấp những hố bom, lại san từng mét đường, bởi phía trước là những đoàn xe đang chờ. Phía sau con đường ấy là chiến trường, là đồng đội và là cả một miền Nam đang cần từng chuyến hàng, từng viên đạn, từng bao gạo.
Đường 9 – Khe Sanh ngày ấy liên tục bị bom đạn cày xới. Thế nhưng, sau mỗi trận bom, những bàn tay nhỏ bé của các cô gái thanh niên xung phong lại kiên cường lấp hố bom, san đường, nối lại những cung đường bị chia cắt. Con đường vừa bị chiến tranh phá hủy lại được họ từng bước khôi phục, để những đoàn xe tiếp tục vượt qua tuyến lửa, tiến về phía Nam.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Khi nhắc lại những tháng ngày ấy, bà Nguyễn Thị Rẩy không kể về mình bằng những lời lớn lao, cũng không tự nhận mình là người anh hùng. Trong ký ức của bà, đó chỉ là những năm tháng tuổi trẻ mà bà và đồng đội đã sống hết mình cho quê hương, đất nước.
Nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến câu chuyện của bà trở nên lay động.
Bởi phía sau những con đường được nối lại là mồ hôi, máu và tuổi thanh xuân của biết bao cô gái. Họ đã bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin và lòng yêu nước, để rồi có những người trở về, có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Hôm nay, những con đường đã rộng mở, xe cộ nối dài qua những miền quê thanh bình. Nhưng mỗi khi nhắc đến Đường 9 – Khe Sanh, chúng ta không chỉ nhớ về những trận bom năm xưa, mà còn nhớ đến những cô gái thanh niên xung phong đã âm thầm dùng tuổi trẻ của mình để vá lại những con đường giữa thời hoa lửa.
Và trong câu chuyện ấy, Nguyễn Thị Rẩy cùng những đồng đội của mình mãi là hình ảnh đẹp của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Sưu tầm


