Cựu Thanh niên xung phong

Cô gái vá đường trong đêm trên "Chảo lửa" Khe Sanh

Ký ức về 3 năm gian khổ (1968 - 1971) của một cô gái miền Tây tình nguyện ra tuyến lửa Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị), đối mặt với bom đạn để san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông cho xe vào Nam chiến đấu.

Thái Nguyên17/07/2026Trần Thị Nguyệt Ánh (THPT Lưu Nhân Chú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô gái trẻ Nguyễn Thị Rẩy khi ấy mới tròn 17 tuổi đã giấu gia đình để viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Rời mảnh đất Cần Thơ, bà cùng đồng đội hành quân ra Quảng Trị, được biên chế vào đội hình trực tiếp bảo vệ và sửa chữa tuyến Đường 9 - Khe Sanh — nơi được mệnh danh là "chảo lửa" vì mật độ bom đánh phá dày đặc của địch.

Nhiệm vụ của bà Rẩy và tổ đội là đảm bảo thông đường cho các đoàn xe vận tải chở vũ khí, lương thực tiến vào miền Nam. Ban ngày, cả đội phải ẩn nấp dưới hầm hào để tránh máy bay oanh tạc. Khi màn đêm buông xuống, bất kể trời mưa tầm tã hay sương muối cắt da cắt thịt, họ lao ra mặt đường với cuốc, xẻng và xà beng trên tay.

Bà Rẩy nhớ lại, có những đêm bom vừa dứt, khói khét lẹt còn chưa tan, mặt đường rách toác bởi những hố bom sâu hoắm. Không một ánh đèn vì sợ địch phát hiện, các cô gái trẻ phải dùng ánh sáng lập lòe của bom bi nổ chậm hoặc ánh lân tinh để định vị lối đi. Họ chuyền tay nhau từng hòn đá, vác từng bao đất để lấp bằng hố bom. Có những lúc xe vận tải đến gần mà đường chưa thông, bà cùng đồng đội lội xuống vũng bùn sâu, dùng chính thân mình làm cọc tiêu sống để hướng dẫn xe vượt qua an toàn.

Cái chết luôn cận kề mỗi phút giây. Nhiều đồng đội của bà đã ngã xuống ngay trên mặt đường khi đang làm nhiệm vụ, có người thi thể chẳng còn nguyên vẹn. Đau thương là vậy, nhưng tinh thần của những cô gái tuổi đôi mươi ngày ấy chưa từng bị khuất phục. Giữa tiếng bom gầm rú, họ vẫn cất cao tiếng hát, chia nhau từng ngụm nước suối hay nửa củ sắn lùi. Đối với bà Rẩy, 3 năm cống hiến tại Khe Sanh không chỉ là những năm tháng gian khổ, mà còn là ký ức kiên cường và rực rỡ nhất của tuổi trẻ.

Chiến tranh lùi xa, bà trở về đời thường với những vết thương khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần "thời hoa lửa" ấy vẫn luôn là niềm tự hào mà bà thường kể lại cho con cháu hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn