Cô gái vàng của lực lượng Công an nhân dân (1)
Nữ Anh hùng lực lượng Công an nhân dân, người phụ nữ dân tộc Tày ở Cao Bằng, đã có 4 năm kiên cường hoạt động trong vùng địch hậu. Bị bắt và tra tấn dã man, chị vẫn giữ vững khí tiết, trở thành tấm gương sáng về lòng trung kiên với cách mạng.
Tôi sinh ra ở vùng quê nghèo Cao Bằng, cái nôi của cách mạng Việt Nam. Năm 16 tuổi, tôi tham gia Đội thiếu niên cứu quốc, làm liên lạc cho Việt Minh. Kháng chiến chống Pháp bùng nổ, tôi ở lại vùng địch hậu, bám dân, bám làng, hoạt động bí mật.
Suốt 4 năm trong lòng địch, từ năm 1947 đến 1951, tôi nhiều lần bị bắt, tra tấn. Chúng dùng đủ mọi cực hình, có lần đánh tôi ngất đi, tưởng đã chết. Nhưng trong đầu tôi lúc nào cũng văng vẳng lời Bác Hồ dạy: "Dân tộc Việt Nam là một, sông núi Việt Nam là một". Tôi không thể khai báo, không thể phản bội đồng đội.
Năm 1952, tôi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Có người hỏi điều gì giúp tôi vượt qua đau đớn? Tôi chỉ cười: Lòng yêu nước, thôi.



