Cô gái vàng trên tuyến lửa Trường Sơn
Là nữ chỉ huy một tiểu đội thanh niên xung phong trên tuyến đường 20 - Quyết Thắng (đường ống xăng dầu). Bà kể lại những ngày tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nơi những cô gái đôi mươi vừa san lấp hố bom, vừa cất tiếng hát giữa mưa bom bão đạn để tiếp nối mạch máu giao thông cho chiến trường miền Nam
Đầu năm 1968, tôi và 9 cô gái khác trong tiểu đội được biên chế về Đội 3, Ban 67 (Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước), làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo vệ tuyến đường ống xăng dầu từ Đức Cơ (Gia Lai) sang Campuchia. Tuổi đời chúng tôi chỉ mười tám, đôi mươi. Bom đạn B52 cày xới ngày đêm. Có những đêm, lửa cháy đỏ trời, đất đá rung chuyển, nhưng cứ sau tiếng bom là chúng tôi lại lao ra trọng điểm, dùng xẻng, dùng tay không lấp đất vào hố bom. Trong một lần như vậy, một quả bom vướng mìn chậm nổ bên cạnh tôi, tiểu đội trưởng đã lao ra đẩy tôi ngã xuống rãnh. Người bạn ấy đã hy sinh. Chúng tôi đã khóc, rồi lại lau nước mắt, tiếp tục hát những bài ca cách mạng mà tiến lên. "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai" – đó không chỉ là thơ, đó là hiện thực của tuổi trẻ chúng tôi



