Bài viết

Cô gái vượt đò trong bão để đưa mệnh lệnh – chị Vũ Thị Thảo (Tiền Hải)**

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiền Hải có những con sông rộng, nước chảy xiết, đặc biệt vào mùa bão nước dâng cao đến mấp mé đê. Chị Thảo – cô gái 18 tuổi, da rám nắng vì suốt ngày chèo đò phụ cha – đã trở thành giao liên đặc biệt của đơn vị vì sự gan dạ hiếm có.
Năm 1949, địch chiếm đồn Định Cư, cắt đôi đường liên lạc giữa hai căn cứ. Đơn vị buộc phải chuyển tin gấp trong đêm, nhưng trời mưa bão dữ dội, gió giật mạnh đến mức nhiều người đàn ông trong làng còn không dám ra sông.
Chị Thảo xin nhận nhiệm vụ thay cho một giao liên vừa bị thương. Khi xuống thuyền, gió quật mạnh khiến con đò nghiêng sang một bên, nhưng chị giữ thẳng mái chèo, mắt nhìn thẳng vào khoảng tối mịt trước mặt.
Trên sông, sóng đánh như muốn hất tung cả người lẫn thuyền. Mỗi nhịp chèo là một lần nước tạt vào mặt chị, lạnh đến buốt xương. Nhưng chị vẫn giữ nhịp đều, vừa chèo vừa cúi thấp người tránh đạn của lính gác bờ bên kia.
Gần đến giữa dòng, dây buộc bánh lái bị đứt. Con thuyền xoay vòng trong dòng nước xiết. Chị nhanh chóng tháo khăn quấn cổ, buộc tạm vào bánh lái rồi tiếp tục chèo. Gió giật khiến mái chèo bật khỏi tay, chị phải nhảy sang mũi thuyền, bám vào mạn để giữ thăng bằng.
Khi tới bờ bên kia, chị gần như kiệt sức, tay tê dại, da bật máu vì quệt vào cạnh gỗ. Nhưng chị vẫn cố chạy bộ thêm 2km nữa để kịp giao mệnh lệnh. Nhờ thông tin đến đúng giờ, đơn vị kịp rút quân, tránh được trận càn lớn của địch.
Hôm sau dân làng tìm thấy con đò chị để lại bên bờ, nước mưa đọng đầy khoang thuyền, nhưng chiếc khăn buộc bánh lái vẫn còn nguyên. Người ta gọi đó là “chiếc khăn cứu cả trung đội”.
Chị Thảo sau này lập gia đình, sống bình dị ở Tiền Hải, nhưng mỗi mùa bão đến, người ta lại nhắc: đã có một cô gái từng một mình chống bão giữa sông để giữ liên lạc cho cả chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn